Giờ ra chơi hôm đó, tôi và Minh đi ngang qua khu vực gần phòng hiệu phó trên đường tới căng tin, một lối đi chúng tôi hiếm khi chọn vì thường phải vòng xa hơn hẳn, nhưng hôm đó căng tin phía lối quen đông nghịt nên Minh rủ đi vòng.
"Đi lối này cho gần." Minh nói, kéo tay tôi rẽ vào hành lang vắng người hơn, bước chân nhanh vì đang đói.
Chúng tôi đi ngang qua đúng lúc hai giáo viên đứng nói chuyện ở góc hành lang, giọng nói không lớn nhưng đủ để lọt vào tai khi chúng tôi bước gần, một cô giáo dạy Hoá và một thầy dạy thể dục, tôi nhận ra qua chiếc áo khoác đồng phục quen mắt, cả hai đứng khuất sau một chậu cây cảnh lớn đặt góc hành lang.
"...nghe nói có phụ huynh gửi đơn lên trên rồi đấy." Cô giáo dạy Hoá nói, giọng hạ thấp nhưng vẫn nghe rõ, tay cầm một cuốn sổ điểm kẹp trước ngực.
"Về cái gì cơ?" Thầy thể dục hỏi lại, nhíu mày.
"Cái đường dây tâm lý học sinh trực ấy. Nghe bảo có phụ huynh không hài lòng." Cô đáp, rồi liếc thấy chúng tôi đi ngang, hạ giọng hẳn xuống, câu chuyện tiếp theo tôi không nghe được nữa, chỉ còn thấy môi cô mấp máy không thành tiếng.
Tôi khựng bước lại một nhịp, tim đập nhanh hơn hẳn, dù cố giữ vẻ mặt bình thường đi tiếp cùng Minh, không dừng lại để nghe thêm, sợ bị phát hiện đang cố tình lắng nghe câu chuyện không phải của mình.
"Mày nghe thấy không?" Minh thì thầm, khi cả hai đã đi đủ xa, kéo tôi nép sát vào một góc tường vắng. "Đơn khiếu nại gì đó về đường dây mình á?"
"Nghe rồi." Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh, dù trong lòng đã bắt đầu dấy lên một nỗi lo mới, khác hẳn những nỗi lo tôi vẫn mang theo về gia đình, về máy bàn cũ. "Không biết cụ thể là gì."
"Chắc không có gì to tát đâu." Minh trấn an, dù giọng nó cũng không chắc chắn lắm, tay vẫn nắm chặt tay áo tôi như một thói quen từ nhỏ mỗi khi lo lắng. "Chương trình mình làm tốt mà, có gì đâu mà khiếu nại."
Tôi gật đầu, không nói gì thêm, nhưng suốt buổi học tiếp theo, đầu óc tôi không ngừng quay lại câu chuyện vừa nghe được, tới mức cô giáo dạy Địa phải gọi tên tôi hai lần mới giật mình trả lời được câu hỏi. Đơn khiếu nại. Phụ huynh không hài lòng. Những từ ngữ mơ hồ nhưng đủ để gieo vào tôi một cảm giác bất an mới, một mối lo tôi chưa từng nghĩ tới cho tới tận lúc này: rằng chương trình mà tôi vừa mới bắt đầu gắn bó, nơi tôi tìm thấy một chỗ để trốn khỏi những rối ren ở nhà, có thể sẽ không tồn tại lâu như tôi tưởng.
Buổi chiều, tới giờ trực, tôi để ý thấy cô Hằng có vẻ khác thường, không hẳn là lo lắng lộ liễu, nhưng có một sự căng thẳng nhẹ trong cách cô di chuyển, cách cô kiểm tra sổ trực kỹ hơn mọi khi, cách cô dặn dò cả đội cẩn thận hơn từng chi tiết nhỏ trong quy trình, tay cô cứ vô thức gõ nhẹ lên bìa cuốn sổ bìa da nâu.
"Mọi người nhớ ghi sổ đầy đủ, đúng mẫu nhé." Cô nói, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng có gì đó gấp gáp hơn thường lệ. "Không thiếu bất kỳ chi tiết nào, kể cả những ca có vẻ nhỏ."
Không ai trong chúng tôi hỏi thẳng lý do, nhưng tôi cảm nhận được cả Gia Bảo và Diễm Quỳnh cũng đang để ý sự khác thường đó, những ánh mắt trao đổi ngắn ngủi giữa chúng tôi khi cô Hằng quay lưng đi, không ai dám lên tiếng hỏi trước.
Hết ca, tôi nán lại một chút, định hỏi thẳng cô về câu chuyện mình nghe được ở hành lang, nhưng nhìn vẻ mặt cô lúc đó, mệt mỏi và có gì đó nặng trĩu, tôi lại thôi, quyết định để dành câu hỏi đó cho một lúc khác, thu dọn cặp sách rồi lặng lẽ rời phòng.
Trên đường về, tôi kể lại cho Minh nghe về thái độ khác thường của cô Hằng, cả hai cùng im lặng một lúc, chỉ có tiếng xích xe đạp kêu cọt kẹt đều đều, không ai nói ra thành lời nỗi lo đang lớn dần trong đầu mỗi đứa, rằng có lẽ tờ đơn khiếu nại kia không phải chuyện nhỏ như chúng tôi vẫn cố tự trấn an mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →