Ba ngày sau, tôi trực ca một mình cùng Diễm Quỳnh, đường dây thật đổ chuông đúng khung giờ hai mươi mốt giờ mười lăm, số lạ, cùng một cách mở đầu tôi nhận ra ngay lập tức dù mới nghe được đúng một câu.
"A lô, cho em hỏi bài tám môn Lý ấy..." Giọng cậu bạn hôm trước, không lẫn vào đâu được, dù có phần bình tĩnh hơn lần trước một chút.
"Chào em, chị nghe đây." Tôi nói, cố giữ giọng đều, nhẹ nhàng, đúng như những gì cô Hằng dặn: để người gọi tự dẫn dắt, đừng vội hỏi thẳng, tay tôi lặng lẽ với lấy cuốn sổ trực để sẵn bên cạnh.
"À, mà thôi." Cậu ngập ngừng, có tiếng thở dài rất khẽ vọng qua đường dây, một âm thanh nhỏ tới mức suýt lẫn vào tiếng rè của đường truyền. "Không phải bài tập đâu ạ."
Tôi im lặng một nhịp, không vội hỏi tiếp, chỉ để khoảng lặng đó tồn tại, đúng như bài học đầu tiên tôi từng được dạy: đôi khi im lặng cũng là một cách lắng nghe.
"Không sao, em cứ nói bất cứ điều gì em muốn, chị vẫn ở đây." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhất có thể.
Có một khoảng lặng dài hơn, tôi nghe được cả tiếng hơi thở cậu ở đầu dây bên kia, không đều, như đang cố kìm lại điều gì đó, thỉnh thoảng có tiếng lịch kịch nhỏ như đang siết chặt lấy cái gì đó trong tay.
"Em không biết bắt đầu từ đâu." Cậu nói cuối cùng, giọng nhỏ hẳn. "Chỉ là... dạo này em thấy mệt quá. Không phải mệt kiểu buồn ngủ, mà kiểu... không biết diễn tả sao nữa."
"Mệt kiểu không có sức để làm cả những việc em từng thích làm à?" Tôi hỏi, nhớ lại đúng câu hỏi mẫu cô Hằng từng dạy cho những trường hợp mô tả cảm xúc mơ hồ như vậy.
"Đúng vậy đó." Cậu nói, giọng như chợt nhẹ hơn một chút vì được ai đó gọi tên đúng cảm giác của mình. "Ba mẹ em cứ nói em phải cố hơn nữa, phải vào được đội tuyển, nhưng em không biết mình còn cố được bao lâu nữa."
Tôi lắng nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng đệm vài câu ngắn để cậu biết tôi vẫn đang ở đó, vẫn đang nghe. Cậu kể thêm một chút, rất ít, về áp lực từ gia đình, về việc không dám nói thật với ai vì sợ làm mọi người thất vọng, nhưng mỗi lần chạm gần tới điều gì đó cụ thể hơn, cậu lại tự rút lại, đổi hướng câu chuyện sang thứ khác nhẹ nhàng hơn, như một cánh cửa hé mở rồi lại tự khép lại.
"Cảm ơn chị đã nghe em nói." Cậu nói, giọng đột nhiên gấp gáp. "Em phải đi học bài rồi."
"Em có thể gọi lại bất cứ lúc nào em cần, đường dây luôn ở đây." Tôi nói nhanh, trước khi đường dây kịp tắt.
"Vâng." Cậu đáp, rồi cúp máy, để lại một khoảng im lặng trong tai tôi, kéo dài lâu hơn cả khoảng lặng của cuộc gọi vừa rồi.
Tôi đặt điện thoại xuống, tay hơi run, không phải vì sợ, mà vì một cảm giác trách nhiệm nặng nề vừa đè lên vai, nặng hơn hẳn bất kỳ ca nào tôi từng trực trước đó. Tôi ghi lại cuộc gọi vào sổ trực, cẩn thận từng chữ, dù vẫn giữ đúng nguyên tắc không ghi tên, chỉ ghi những dấu hiệu cần lưu ý cho ca tiếp theo nếu cậu gọi lại, nét chữ tôi viết run hơn thường lệ.
Diễm Quỳnh, ngồi cạnh, nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, tay tạm ngừng công việc đang làm dở.
"Ca nặng à chị?"
"Chưa biết, nhưng chị nghĩ cần để ý." Tôi nói, và lần đầu tiên từ khi làm trực viên, tôi cảm nhận rõ ràng sức nặng thật sự của công việc này, không phải qua những buổi huấn luyện lý thuyết, mà qua chính giọng nói run rẩy của một người bạn cùng khối tôi còn chưa biết tên, đang cố gắng nói ra điều cậu chưa từng dám nói với bất kỳ ai khác trong đời, và tôi tự hỏi liệu mình có đang làm đủ, hay còn thiếu điều gì đó quan trọng hơn mà mình chưa nhận ra.
Diễm Quỳnh không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ đẩy về phía tôi cốc nước nó vừa rót, một cử chỉ nhỏ nhưng khiến tôi thấy được an ủi hơn hẳn bất kỳ lời động viên nào lúc đó. Tôi ghi lại vào một trang riêng, đánh dấu để tự mình theo dõi, dù biết rõ mình chưa đủ thẩm quyền để làm gì hơn ngoài chờ đợi và hy vọng cậu sẽ gọi lại, hoặc tốt hơn, sẽ tìm tới đúng người có thể giúp cậu nhiều hơn một người bạn cùng trường đang ngồi ở đầu dây bên kia.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →