Tối hôm đó, khi tôi về nhà, mùi thức ăn đã thơm lừng từ ngoài cửa, một điều hiếm hoi những ngày gần đây khi mọi bữa ăn trong nhà đều trở nên vội vã và im ắng hơn hẳn trước kia, đôi khi chỉ có một mình tôi ngồi ăn với cái tivi bật tiếng cho đỡ trống.
"Về rồi à con." Ba nói, đang đứng trong bếp phụ mẹ, tay cầm đũa đảo một chảo rau, cảnh tượng khiến tôi khựng lại ở cửa vài giây, không nhớ lần cuối cùng thấy ba vào bếp phụ mẹ là khi nào, có lẽ đã từ rất lâu trước khi mọi chuyện bắt đầu đổi khác.
Tôi thay đồ rồi xuống ăn cơm, cả ba người ngồi quanh mâm cơm như mọi khi trước đây, trước khi mọi thứ bắt đầu đổi khác. Không ai nhắc gì tới chuyện ly hôn, tới những tờ giấy tờ, tới cả những cuộc cãi vã đã xảy ra. Bữa cơm trôi qua với những câu chuyện đời thường, mẹ hỏi tôi dạo này học hành thế nào, ba kể một chuyện vui ở công trường nơi ông đang giám sát, về một bác thợ hay pha trò khiến cả đội cười suốt buổi.
"Con còn nhớ hồi nhỏ hay đòi ba cõng đi chợ Ga không?" Ba bất chợt hỏi, giọng có chút hoài niệm, tay vẫn gắp thức ăn cho tôi như thói quen cũ. "Lúc nào cũng đòi mua cái bánh giò to nhất."
"Con nhớ chứ." Tôi bật cười, hình ảnh cũ hiện lên rõ ràng trong đầu, cái cảm giác ấm áp của một buổi sáng cuối tuần xa xưa. "Ba còn hay giả vờ mệt để con phải tự đi bộ nữa."
"Ba nào có giả vờ, ba mệt thật đấy." Ba cười, mắt nheo lại đúng kiểu cười tôi quen thuộc từ nhỏ, khiến cả mẹ cũng bật cười theo, một tiếng cười thật, không phải kiểu cười gượng tôi vẫn thấy gần đây.
Chúng tôi ngồi ăn, kể thêm vài chuyện cũ, những kỷ niệm nhỏ nhặt nhưng ấm áp, chuyện lần cả nhà đi biển Đồ Sơn hồi tôi học lớp bốn, chuyện con mèo nhà hàng xóm cũ hay trèo vào ban công nhà tôi ăn vụng cá, chuyện cái lần tôi làm vỡ bình hoa yêu thích của mẹ mà giấu biệt cả tuần không dám nói. Không khí trong bữa cơm nhẹ nhõm hơn hẳn những ngày gần đây, dù tôi biết, và có lẽ cả ba mẹ cũng biết, đây chỉ là một khoảnh khắc tạm thời, một ốc đảo nhỏ giữa cả một chặng đường còn nhiều khó khăn phía trước.
"Dù có chuyện gì xảy ra," mẹ nói, giọng bất chợt trầm xuống, đặt đũa xuống bát, "ba mẹ vẫn luôn là ba mẹ của con, chuyện đó không bao giờ thay đổi."
Ba gật đầu, không nói gì thêm, chỉ đưa mắt nhìn tôi, một cái nhìn chứa đựng nhiều điều hơn bất cứ lời nói nào có thể diễn tả, bàn tay ông đặt nhẹ lên vai mẹ đúng một giây rồi buông ra.
Tôi gật đầu, cổ họng hơi nghẹn, nhưng lần này không phải kiểu nghẹn đau đớn như buổi sáng nghe tin ly hôn, mà là một cảm giác ấm áp pha lẫn buồn, một cảm giác khó gọi tên nhưng không hẳn là tiêu cực, giống như đang nhìn một thứ gì đó đẹp sắp phải rời xa mà vẫn kịp trân trọng lần cuối.
Sau bữa cơm, tôi phụ mẹ rửa bát, còn ba ngồi xem thời sự trên tivi như mọi tối trước đây, một khung cảnh quen thuộc tới mức nếu không biết trước, tôi sẽ tưởng mọi thứ vẫn y nguyên như những ngày xưa cũ, nước rửa bát ấm chảy qua tay tôi trong lúc mẹ vừa tráng bát vừa ngân nga một câu hát cũ.
Trước khi tắt đèn, tôi nhắn cho Minh một tin ngắn, chỉ vỏn vẹn "tối nay nhà tao vui", không giải thích thêm gì, và Minh nhắn lại ngay một biểu tượng mặt cười cùng dòng chữ "tốt rồi đó, ngủ ngon Ăn Nờ", đơn giản nhưng đủ khiến tôi mỉm cười trong bóng tối.
Tối đó, tôi lên giường ngủ với một cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn nhiều đêm trước, dù biết rõ ngày mai mọi khó khăn vẫn còn đó, chưa biến mất đi đâu cả. Nhưng ít nhất, tối nay, tôi được nhắc nhớ rằng dưới lớp giấy tờ và những cuộc cãi vã, vẫn còn một thứ gì đó nguyên vẹn giữa ba người chúng tôi, một thứ mà có lẽ, dù hình thức gia đình có đổi khác thế nào, cũng sẽ không dễ dàng mất đi, và tôi thiếp đi với ý nghĩ đó, lần đầu tiên sau nhiều đêm không phải trằn trọc tới tận khuya.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →