🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cô Hằng ở lại phòng bên cạnh hôm đó lâu hơn thường lệ, không rời đi đúng giờ như mọi khi, dù không giải thích lý do, chỉ nói cô "có việc cần hoàn thành". Tôi không nghĩ nhiều về điều đó, đang mải sắp xếp lại sổ trực thì điện thoại đường dây thật đổ chuông, tiếng chuông vang lên đột ngột giữa căn phòng đang yên tĩnh khiến cả tôi lẫn Diễm Quỳnh cùng giật mình.

Diễm Quỳnh, đang trực cùng ca, liếc nhìn màn hình rồi lại nhìn tôi, ra hiệu để tôi nhấc máy vì đúng phiên tôi trả lời cuộc gọi tiếp theo.

Số quen thuộc hiện lên màn hình, cùng một số đã gọi hai lần trước. Tôi nhấc máy ngay, tim đập nhanh hơn bình thường.

"Chị ơi..." Giọng cậu bạn, nhưng lần này khác hẳn hai lần trước, nhanh hơn, ngắt quãng hơn, một sự căng thẳng rõ rệt tôi có thể cảm nhận được ngay từ những từ đầu tiên. "Em không muốn đi học nữa."

Tôi ngồi thẳng lưng lại, tập trung toàn bộ sự chú ý vào giọng nói ở đầu dây bên kia, nhớ lại từng bước trong khung QPR đã học.

"Em kể chị nghe được không, chuyện gì khiến em thấy vậy?" Tôi hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh nhất có thể, dù tay tôi đã bắt đầu siết chặt ống nghe.

"Em vừa thi thử, điểm thấp quá, ba em nhìn bảng điểm mà không nói gì cả, cái kiểu không nói gì đó còn đáng sợ hơn cả mắng em." Cậu nói, giọng gấp gáp, như đang cố nói hết ra trước khi mất can đảm. "Em thấy mình chẳng làm được gì ra hồn cả, cứ nghĩ đi nghĩ lại mãi, không ngủ được."

Tôi liếc sang cô Hằng, đang ngồi ở bàn bên, cô đã nhận ra sự thay đổi trong không khí, lặng lẽ đứng dậy, tới gần hơn, ngồi xuống cách tôi một khoảng vừa đủ để quan sát mà không chen vào cuộc gọi, ánh mắt cô ra hiệu cho tôi cứ tiếp tục, cô luôn ở đây.

"Cảm giác không ngủ được, cứ nghĩ mãi một chuyện, chị hiểu điều đó nặng nề thế nào." Tôi nói, chọn từng từ cẩn thận, không phán xét, không vội đưa ra lời khuyên như bản năng đầu tiên mách bảo tôi làm. "Em có đang nghĩ tới việc làm gì để tự làm mình đau không?"

Đó là câu hỏi khó nhất tôi từng phải hỏi, câu hỏi trực tiếp mà cô Hằng đã dặn phải hỏi thẳng khi có dấu hiệu đáng lo, dù giọng tôi run nhẹ khi nói ra.

Một khoảng lặng dài ở đầu dây bên kia, đủ dài để tim tôi như ngừng đập.

"Em không biết." Cậu nói cuối cùng, giọng nhỏ hẳn. "Em chỉ ước mọi thứ dừng lại một chút thôi, không phải kiểu... em cũng không biết nói sao nữa."

"Cảm ơn em đã nói thật với chị." Tôi nói, cố giữ giọng vững vàng. "Chị nghĩ em đang mang một áp lực rất lớn một mình, và em không cần phải mang nó một mình nữa. Em có sẵn sàng để chị kết nối em với một người có thể giúp em tốt hơn chị không, một cô giáo tư vấn ở đây, cô ấy rất giỏi và luôn giữ bí mật cho em?"

Cậu im lặng một lúc, rồi khẽ nói "vâng", giọng như trút được một phần gánh nặng.

Tôi ra hiệu cho cô Hằng, cô nhẹ nhàng cầm lấy một chiếc điện thoại khác, chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận nếu cần, nhưng để tôi tiếp tục dẫn dắt cuộc gọi tới điểm kết thúc phù hợp, đúng như những gì tôi được dạy: không bỏ mặc người gọi giữa chừng, luôn đưa họ tới đúng nơi cần đến.

Cuộc gọi kết thúc sau gần hai mươi phút, cậu hẹn sẽ tới gặp trực tiếp cô Hằng vào tuần sau, giọng đã bình tĩnh hơn hẳn lúc bắt đầu.

Tôi đặt ống nghe xuống, hai tay vẫn còn run, cả người như vừa trải qua một cuộc chạy đường dài. Cô Hằng đặt tay lên vai tôi, không nói gì ngay, chỉ để tôi ngồi yên một lúc, thở đều lại.

"Em làm rất tốt, An." Cô nói sau cùng, giọng đầy tự hào. "Đúng như những gì em được học."

Tôi gật đầu, không nói được gì, cổ họng nghẹn lại vì một cảm xúc lẫn lộn giữa kiệt sức, sợ hãi, và một niềm tự hào âm thầm tôi chưa từng cảm nhận rõ ràng tới vậy trong đời. Lần đầu tiên, tôi hiểu thấu, không phải qua sách vở hay buổi huấn luyện, mà qua chính cơ thể mình đang run rẩy lúc này, sức nặng thật sự của công việc tôi đã chọn, và cả giá trị thật sự của nó.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →