Cả bốn chúng tôi được triệu tập vào một phòng họp nhỏ ngay sau giờ tan học, khác hẳn phòng trực quen thuộc, bàn ghế xếp thành hình chữ U, một không khí trang trọng khiến tôi cảm nhận ngay từ lúc bước qua cửa rằng đây không phải một buổi họp thông thường.
Thầy Nguyễn Đình Bách, hiệu phó phụ trách chuyên môn, đã ngồi sẵn ở đầu bàn khi chúng tôi vào, một tập hồ sơ dày đặt ngay ngắn trước mặt. Cô Hằng ngồi cạnh chúng tôi, lưng thẳng, tay đan vào nhau trên bàn, một tư thế tôi chưa từng thấy ở cô, căng thẳng hơn hẳn mọi khi.
"Cô mời các em tới đây vì có một việc cần thông báo." Thầy Bách mở lời, giọng điềm tĩnh, không có gì gay gắt, nhưng chính sự điềm tĩnh đó lại khiến không khí càng thêm nặng nề. "Nhà trường vừa nhận được một đơn phản ánh liên quan tới chương trình Đường Dây Nóng Của Trường."
Tôi liếc sang Minh, cả hai cùng nín thở, những điều chúng tôi nghe lỏm được ở hành lang cách đây vài hôm giờ đã chính thức được xác nhận.
"Tôi không nói chương trình này sai." Thầy tiếp tục, giọng vẫn đều, tay lật nhẹ vài trang trong tập hồ sơ trước mặt. "Tôi nói chúng ta chưa chắc đã đủ chuẩn bị cho việc gì có thể xảy ra."
Gia Bảo, ngồi cạnh tôi, hơi nhíu mày, có vẻ muốn nói gì đó nhưng kìm lại. Diễm Quỳnh im lặng, hai tay siết chặt vào nhau trong lòng.
"Nhà trường sẽ tiến hành rà soát lại toàn bộ quy trình của chương trình trong hai tuần tới." Thầy nói tiếp. "Trong thời gian đó, chương trình vẫn hoạt động bình thường, nhưng tôi cần cô Hằng và các em phối hợp cung cấp đầy đủ thông tin, số liệu, quy trình giám sát hiện tại."
"Thưa thầy, em có thể hỏi lý do cụ thể của đơn phản ánh không ạ?" Cô Hằng lên tiếng, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh, dù tôi nhận ra một chút run nhẹ trong đó.
Thầy Bách ngừng lại một chút, như đang cân nhắc nên nói tới đâu.
"Có phụ huynh cho rằng con họ đã chia sẻ những chuyện riêng tư qua đường dây này mà gia đình không hề hay biết, và họ lo ngại về việc học sinh chưa đủ tuổi lại đảm nhận một công việc có tính chất nhạy cảm như vậy." Thầy nói, chọn từng từ cẩn thận. "Tôi hiểu chương trình có mục đích tốt. Nhưng tôi cũng có trách nhiệm đảm bảo an toàn cho tất cả các em, cả người gọi lẫn người trực."
Không ai trong phòng nói gì trong một khoảng lặng dài. Tôi cảm nhận được sức nặng của câu nói đó, không phải một lời buộc tội, mà là một nỗi lo có cơ sở, một nỗi lo tôi, dù không muốn thừa nhận, cũng hiểu được phần nào.
"Chương trình có quy trình giám sát chặt chẽ, thưa thầy." Cô Hằng nói, giọng kiên định hơn. "Mọi ca đều được em theo dõi trực tiếp, có quy trình báo cáo rõ ràng khi có dấu hiệu rủi ro."
"Tôi tin cô Hằng đã cố gắng hết sức." Thầy Bách gật đầu, giọng dịu lại một chút. "Nhưng cố gắng hết sức và đủ an toàn không phải lúc nào cũng là một. Tôi cần thời gian để rà soát kỹ, và tôi mong cô cùng các em hiểu cho quyết định này."
Buổi họp kết thúc sau đó không lâu, với vài yêu cầu cụ thể về việc chuẩn bị số liệu và tài liệu quy trình cho buổi rà soát. Chúng tôi rời phòng họp trong im lặng, không ai nói gì cho tới khi ra tới hành lang.
"Giờ sao đây?" Diễm Quỳnh hỏi, giọng lo lắng thấy rõ.
"Cứ làm tốt phần việc của mình thôi." Gia Bảo nói, dù giọng cũng không chắc chắn lắm. "Còn lại để cô Hằng lo."
Tôi không nói gì, chỉ nhìn về phía cô Hằng đang đứng một mình ở cuối hành lang, tay ôm chặt tập hồ sơ trước ngực, dáng vẻ nhỏ bé hơn hẳn hình ảnh vững vàng tôi vẫn quen thấy ở cô mỗi ngày.
Tôi biết, đứng đó nhìn cô, rằng cuộc chiến để giữ lại chương trình này sẽ không dễ dàng, và tôi, dù chưa biết cách nào, cũng muốn làm gì đó để giúp, không chỉ vì đường dây này là nơi tôi tìm thấy một chỗ trốn, mà vì tôi đã bắt đầu hiểu, qua chính cuộc gọi tuần trước, rằng nó thật sự cần thiết cho ai đó ngoài kia.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →