Tôi ở lại trường muộn hơn thường lệ hôm đó, mượn cớ tìm sách trong thư viện, thật ra chỉ muốn tránh về nhà sớm khi ba đang dọn thêm vài món đồ sang chỗ ở tạm mới thuê gần đó. Trên đường ra cổng, tôi đi ngang qua khu vực gần phòng hiệu phó, nơi tôi và Minh từng nghe lỏm câu chuyện về lá đơn khiếu nại.
Có tiếng nói chuyện vọng ra từ phòng, cửa khép hờ không đóng hẳn. Tôi định đi tiếp, nhưng một giọng đàn ông lạ, gay gắt hơn bình thường, khiến tôi khựng bước lại sau một chậu cây cảnh gần đó, không cố ý nghe lỏm, chỉ là không kịp tránh đi trước khi câu chuyện lọt vào tai.
"Tôi không hiểu sao nhà trường lại để học sinh làm cái việc đáng lẽ phải là của người lớn." Giọng người đàn ông vang lên, không lớn tiếng nhưng đầy bức xúc. "Con tôi kể hết chuyện riêng tư cho một đứa học sinh khác nghe, mà tôi, là bố nó, lại không hề hay biết gì."
"Tôi hiểu sự lo lắng của anh." Giọng cô Hằng, điềm tĩnh nhưng kiên định. "Nhưng đây là nguyên tắc bảo mật cơ bản của mọi hình thức tư vấn tâm lý, không riêng gì chương trình của chúng tôi. Nếu con anh cần nói chuyện với ai đó mà không phải là gia đình, điều đó không có nghĩa là gia đình đã làm sai điều gì, chỉ là đôi khi các em cần một khoảng cách nhất định để dám nói thật."
"Vậy sao không phải một chuyên gia tâm lý thật sự, mà lại là một đứa học sinh cùng tuổi con tôi?" Người đàn ông vặn lại, giọng vẫn còn gay gắt nhưng đã bớt căng thẳng hơn lúc mở đầu.
"Các trực viên đều được huấn luyện bài bản, luôn có tôi giám sát trực tiếp mọi ca, và bất kỳ dấu hiệu rủi ro nào cũng được báo ngay cho tôi để xử lý đúng cách." Cô Hằng giải thích, giọng vẫn nhẫn nại. "Vai trò của các em không phải để thay thế chuyên gia, mà để làm cầu nối đầu tiên, đúng như mô hình đã được áp dụng ở nhiều nơi trên thế giới."
Có một khoảng lặng, rồi tiếng ghế dịch chuyển, tiếng bước chân tiến về phía cửa. Tôi vội lùi lại, nép sát vào góc tường, tim đập nhanh, cố gắng làm ra vẻ đang tìm gì đó trong cặp để không bị phát hiện là đang đứng nghe lỏm.
Cửa phòng mở ra, một người đàn ông trung niên bước ra, dáng vẻ mệt mỏi hơn là giận dữ, một chiếc áo sơ mi công sở đã hơi nhàu, tay cầm một tập giấy tờ. Ông đi ngang qua tôi mà không để ý, vẻ mặt đang suy nghĩ điều gì đó, rồi khuất dần về phía cổng trường.
Tôi đứng đó một lúc, tim vẫn còn đập nhanh, cố ghi nhớ khuôn mặt người đàn ông vừa rồi, dù không biết tên, không biết con ông là ai trong số học sinh của trường. Nhưng qua câu chuyện vừa nghe được, tôi hiểu rõ hơn hẳn về lý do đằng sau lá đơn khiếu nại: không phải ác ý, không phải muốn phá hoại chương trình, chỉ là nỗi lo của một người cha cảm thấy bị gạt ra ngoài một phần đời sống của chính con mình.
Tôi nghĩ tới ba mẹ, tới cuộc trò chuyện sáng hôm nào về việc ly hôn, tới cả cái cảm giác họ có lẽ cũng từng có, khi nhận ra con gái mình đang mang một gánh nặng mà họ không hề hay biết. Có lẽ người cha vừa rời khỏi phòng kia cũng đang cảm nhận đúng điều đó, chỉ là ông chọn cách thể hiện nó bằng một lá đơn thay vì một câu hỏi trực tiếp với con mình.
Tôi rời trường hôm đó với một cảm giác phức tạp hơn hẳn những gì tôi tưởng tượng ban đầu. Không còn là một câu chuyện đơn giản giữa đúng và sai, giữa chương trình cần được bảo vệ và một phụ huynh khó tính. Nó phức tạp hơn thế, đầy những nỗi lo chính đáng từ cả hai phía, và tôi không chắc liệu có một câu trả lời nào đủ trọn vẹn để làm hài lòng tất cả mọi người.
Về tới nhà, tôi kể lại cho Minh nghe qua điện thoại, cả hai cùng im lặng một lúc lâu sau khi tôi kể xong. "Tao cứ nghĩ mấy người khiếu nại kiểu này là ác ý cơ." Minh nói cuối cùng, giọng trầm hẳn xuống. "Giờ nghe mày kể mới thấy, chắc ông ấy cũng đang lo cho con thật, chỉ là cách lo hơi khác thôi." Tôi gật đầu dù Minh không nhìn thấy, lòng vẫn còn vương vấn hình ảnh người đàn ông bước ra khỏi phòng với dáng vẻ mệt mỏi hơn là giận dữ, một dáng vẻ tôi bắt đầu nhận ra mình cũng đang mang theo, dù vì những lý do khác hẳn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →