Tôi tranh thủ giờ tự học ở thư viện trường để lục tìm kỷ yếu cũ, một ý tưởng nảy ra từ chính cái tên "Lam" tôi nghe lỏm được cách đây vài hôm, vẫn còn ghim chặt trong đầu chưa rời đi.
Thư viện buổi chiều vắng người, chỉ có vài bạn đang ôn bài ở góc xa, tiếng lật trang sách khe khẽ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh. Tôi tới kệ sách lưu trữ, nơi cất giữ những cuốn kỷ yếu cũ của trường qua từng năm, bụi phủ nhẹ trên gáy sách vì ít ai còn tìm tới.
Tôi không biết chính xác Lam học khoá nào, chỉ áng chừng dựa theo mốc thời gian chương trình cũ đóng cửa mà Gia Bảo từng nhắc, tính ngược lại khoảng tám, chín năm trước. Tôi lôi ra vài cuốn kỷ yếu của các khoá gần mốc đó, lật từng trang, tìm kiếm trong danh sách học sinh lớp 12 những năm ấy.
Tới cuốn kỷ yếu khoá 2016-2019, tôi dừng lại ở một trang ảnh tập thể lớp 12A1, mắt lướt qua từng cái tên nhỏ xíu in bên dưới mỗi khuôn mặt. Rồi tôi thấy nó.
Phạm Thị Lam.
Tim tôi đập nhanh hơn, tôi nhìn kỹ vào khuôn mặt trong ảnh, một cô gái tóc dài, nụ cười có phần dè dặt hơn những bạn cùng lớp xung quanh, đứng ở hàng sau, hơi lệch về một góc như đang cố không chiếm quá nhiều không gian trong khung hình.
Tôi lấy điện thoại ra, chụp lại trang kỷ yếu đó, tay hơi run vì phấn khích lẫn hồi hộp. Cuối cùng, sau bao nhiêu tuần mò mẫm, tôi đã có một cái tên đầy đủ, một khuôn mặt, một mốc thời gian cụ thể để gắn với chữ "L." bí ẩn trong cuốn sổ tay cũ.
Tôi lật thêm vài trang, tìm những mục hoạt động ngoại khoá cuối kỷ yếu, hy vọng tìm thêm thông tin về Lam, nhưng chỉ thấy đúng một dòng ngắn ghi tên cô trong danh sách ban cán sự lớp, không có gì khác, không câu trích dẫn "ước mơ tương lai" như hầu hết các bạn cùng khoá khác đều có, một khoảng trống nhỏ khiến tôi tự hỏi liệu đó có phải một sự cố ý, hay chỉ đơn thuần cô không kịp gửi câu trả lời cho ban biên tập kỷ yếu năm đó.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung nhẹ trong túi, một tin nhắn từ nhóm chat đội trực viên, Diễm Quỳnh báo có người gọi ẩn danh hỏi thăm ca trực chiều nay của tôi, muốn biết tôi có trực không. Tôi trả lời có, rồi cất điện thoại lại, nhưng đầu óc bất giác nối hai sự kiện lại với nhau: liệu người gọi ẩn danh hỏi thăm ca trực của tôi có phải chính là cậu bạn từng gọi hỏi bài tập rồi bối rối rút lui hai lần trước đó?
Tôi ngồi lại bàn thư viện, cố tập trung suy nghĩ, cố nhớ lại giọng nói của cậu, cách cậu ngập ngừng, cách cậu chọn từ. Có một sự quen thuộc mơ hồ trong giọng nói đó, tôi từng thoáng nghĩ tới nhưng chưa dám khẳng định, một sự quen thuộc tôi giờ đây, sau khi nghĩ kỹ hơn, bắt đầu nghi ngờ có liên quan tới hình ảnh cậu bạn lớp 11A5 vẫn hay ngồi một mình ở bậc thềm gần phòng thể chất.
Tôi lắc đầu, tự nhủ mình đừng vội kết luận, có thể chỉ là sự trùng hợp, có thể tôi đang tự nối những mảnh ghép không liên quan chỉ vì quá muốn tìm ra câu trả lời cho mọi thứ đang xảy ra xung quanh mình.
Nhưng dù cố gạt đi, ý nghĩ đó vẫn không chịu rời khỏi đầu tôi suốt phần còn lại của buổi chiều, cứ len lỏi trở lại mỗi khi tôi tưởng đã tập trung được vào việc khác. Tôi gấp cuốn kỷ yếu lại, đặt về đúng vị trí trên kệ, rồi rời thư viện với hai mảnh ghép mới trong đầu, chưa biết chắc chúng có thật sự khớp với nhau hay không, nhưng cả hai đều nặng trĩu một cảm giác quan trọng, như thể tôi đang đứng rất gần một điều gì đó lớn lao hơn nhiều so với những gì tôi từng tưởng tượng khi mới bắt đầu tìm hiểu về chiếc máy bàn cũ trong góc phòng trực.
Trên đường đạp xe về, tôi ghé qua đúng con hẻm có tiệm sửa xe sơn xanh, giờ đã thành một thói quen nhỏ mỗi khi đầu óc rối bời, dù bản thân tôi cũng không lý giải nổi vì sao đứng đó lại khiến mình bình tĩnh hơn. Ông chủ tiệm, đã quen mặt tôi qua vài lần đi ngang, gật đầu chào, không hỏi gì thêm. Tôi đứng một lúc, nhìn cái biển hiệu bong góc quen thuộc, rồi đạp tiếp về nhà, mang theo cả cái tên Phạm Thị Lam lẫn hình bóng cậu bạn ở bậc thềm gần phòng thể chất, hai mảnh ghép chưa biết có ngày nào đó sẽ chạm vào nhau hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →