Cô Hằng đồng ý giúp tôi liên hệ với Lam sau nhiều ngày tôi năn nỉ, dù rõ ràng cô không thoải mái với ý tưởng đó, nét mặt đầy do dự mỗi lần tôi nhắc lại chuyện này.
"Cô chỉ đồng ý vì em sẽ không dừng lại cho tới khi tìm ra sự thật, dù cô có giúp hay không." Cô nói, một buổi chiều sau ca trực, ánh mắt vừa bất lực vừa lo lắng. "Cô thà đi cùng em, còn hơn để em tự đi tìm một mình."
Lam hiện đang là tình nguyện viên cho một tổ chức hỗ trợ tâm lý địa phương, tên Nhịp Thở, cô Hằng quen biết qua một lớp bồi dưỡng nghiệp vụ chung của Sở từ vài năm trước. Cô nhắn tin hẹn gặp, và sau hai ngày chờ đợi hồi hộp, Lam đồng ý gặp mặt tại một quán trà nhỏ ở khu Lê Chân, cách xa trường để tránh gặp người quen.
Quán trà nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, không gian ấm cúng, vài chiếc ghế mây cũ kỹ, một chiếc trong số đó bị sứt một chân, được kê tạm bằng một cuốn sổ tay gấp làm bốn. Tôi và cô Hằng tới sớm, ngồi đợi ở bàn góc, tim tôi đập nhanh hơn cả lúc chờ nghe kết quả bài kiểm tra quan trọng nhất.
Lam bước vào đúng giờ hẹn, một cô gái hai mươi lăm tuổi, tóc dài buộc đuôi ngựa, mặc áo khoác dạ màu be, dáng người mảnh khảnh, ánh mắt điềm tĩnh nhưng có gì đó rất thận trọng trong từng bước chân. Cô nhìn quanh quán một lượt trước khi ngồi xuống, chọn đúng chiếc ghế đối diện với cái ghế mây sứt chân, không giải thích vì sao.
"Chào chị." Tôi nói, giọng hơi run, không chắc nên bắt đầu thế nào.
"Cô Hằng nói em là trực viên của chương trình bây giờ." Lam nói, giọng nhẹ, chậm rãi, không có gì gay gắt nhưng cũng không dễ dàng mở lòng ngay.
"Vâng." Tôi gật đầu. "Em tìm thấy một cuốn sổ tay cũ, ký tên 'L.', và cả một cuộn băng ghi 'ca mô phỏng'. Em nghĩ chị biết gì đó về chương trình cũ."
Lam im lặng một lúc, người phục vụ mang trà tới, cô cầm lấy tách trà bằng cả hai tay, nhưng không uống, chỉ giữ nó, như để hơi ấm truyền qua lòng bàn tay.
"Chị từng ở đó." Lam nói cuối cùng, ngắn gọn, không đi vào chi tiết. "Nhưng chị chưa sẵn sàng kể hết mọi thứ ngay bây giờ."
"Em không cần chị kể hết." Tôi nói, cố giữ giọng nhẹ nhàng dù trong lòng có chút thất vọng. "Chỉ cần chị nói cho em biết, những gì em đang nghe qua chiếc máy bàn đó, nó có liên quan gì tới chị không."
Lam nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, như đang cân nhắc điều gì đó rất nặng.
"Có thể có." Cô nói, giọng thấp xuống. "Nhưng chị cần thêm thời gian. Chị chưa gặp em, chưa biết em, và đây không phải chuyện chị có thể kể cho một người lạ trong một buổi gặp đầu tiên."
Cô Hằng, ngồi cạnh, đặt một tay lên vai tôi, ra hiệu tôi không nên gấp gáp quá.
"Chị hiểu em muốn tìm câu trả lời." Lam nói thêm, giọng dịu hơn một chút. "Chị cũng từng như vậy, từng cần tìm ra ai đó để hỏi, để hiểu. Chị hứa sẽ gặp lại em, nhưng cho chị thêm chút thời gian."
Tôi gật đầu, dù trong lòng còn nhiều điều muốn hỏi ngay lúc đó. Buổi gặp kết thúc sau đó không lâu, Lam đứng dậy, để lại tách trà vẫn còn gần như nguyên vẹn trên bàn, chưa uống một ngụm nào.
Trên đường về, tôi kể lại cho cô Hằng nghe cảm nhận của mình về Lam, về cách chị ôm chặt tách trà mà không uống, về cái ghế chị cố tình chọn ngồi đối diện.
"Có lẽ đó là thói quen từ rất lâu rồi." Cô Hằng nói, giọng trầm ngâm. "Có những thói quen mình giữ mà chính mình cũng không nhận ra nữa."
Tôi không hỏi thêm, chỉ gật đầu, mang theo hình ảnh Lam ôm tách trà không uống về nhà, một hình ảnh tôi biết sẽ còn đọng lại trong đầu mình rất lâu, cùng với niềm tin rằng buổi gặp lần sau sẽ mang tới nhiều câu trả lời hơn hẳn buổi gặp đầu tiên còn quá nhiều dè dặt này.
Tối đó, tôi lên giường sớm hơn thường lệ nhưng lại khó ngủ, đầu óc cứ quay lại hình ảnh Lam chọn đúng chiếc ghế đối diện với cái ghế mây sứt chân, một chi tiết nhỏ nhưng cứ ám ảnh tôi theo một cách khó gọi tên. Tôi tự hỏi liệu có phải chị luôn chọn đúng vị trí đó mỗi lần tới quán, một thói quen hình thành từ một lý do nào đó chị chưa từng kể cho ai, hay chỉ đơn thuần là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà trí óc đang mệt mỏi của tôi tự thêu dệt thành ý nghĩa. Dù là gì, tôi biết mình sẽ còn nghĩ về buổi gặp này rất lâu, cho tới khi có cơ hội gặp lại chị lần nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →