🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi không trực ca tối hôm đó, nhưng vẫn thức khá khuya làm bài tập, điện thoại để cạnh bàn học, và một tin nhắn từ nhóm chat đội trực viên hiện lên lúc gần mười giờ.

Diễm Quỳnh, đang trực ca tối, gửi vào nhóm một dòng ngắn: "Ca #14 gọi lại, đúng hai mươi mốt giờ mười lăm, giống mọi lần." Kèm theo vài dòng ghi chú ngắn về nội dung cuộc gọi, không có gì quá nghiêm trọng lần này, chỉ là cậu bạn hỏi thăm về một hoạt động ngoại khoá sắp tới của trường, giọng nghe bình thường hơn hẳn lần trước.

Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn đó, một chi tiết nhỏ khiến tôi chú ý: đúng hai mươi mốt giờ mười lăm. Không phải hai mươi mốt giờ mười, không phải hai mươi mốt giờ hai mươi. Đúng chính xác khung giờ đó, cả ba lần gọi trước tôi từng nhận cũng đều rơi vào đúng khoảng thời gian này, một sự chính xác không phải ngẫu nhiên.

Tôi lấy cuốn sổ tay riêng ra, lật lại vài trang ghi chú tôi vẫn âm thầm giữ riêng cho mình, không phải sổ trực chính thức, ghi lại thời gian của từng cuộc gọi từ số đó. Hai mươi mốt giờ mười lăm, cả ba lần, sai lệch không quá năm phút.

Tôi nghĩ tới lời Gia Bảo từng nói, về giờ giấc sinh hoạt cố định của nhiều học sinh, những em có lịch học thêm, học phụ đạo đều đặn, chỉ có khoảng thời gian ngắn ngủi sau khi hoàn thành hết bài tập ba mẹ giao mới có thể gọi điện mà không bị phát hiện.

Tôi nghĩ tới cậu bạn ở bậc thềm gần phòng thể chất, tới cái cách cậu luôn ngồi im lặng, tới câu chuyện thoáng nghe được về lớp 11A5. Tôi nghĩ tới cả tin nhắn hỏi thăm ca trực của tôi cách đây vài hôm.

Tôi mở lại nhóm chat lớp, tìm trong danh sách bạn bè chung của trường, lướt qua vài hội nhóm học sinh khối 11 mà tôi có tham gia, cố tìm một cái tên, một khuôn mặt khớp với hình ảnh mơ hồ trong đầu. Không dễ dàng, có quá nhiều học sinh lớp 11A5 tôi không quen biết hết, nhưng có một cái tên khiến tôi dừng lại lâu hơn những cái tên khác: Bùi Anh Tú.

Tôi không chắc chắn tuyệt đối, chỉ là một linh cảm, một sự khớp nối mơ hồ giữa nhiều mảnh ghép nhỏ: giờ giấc, lớp học, cái cách cậu luôn ngồi một mình, cả cái cách cậu hỏi thăm liệu tôi có trực ca hay không, như thể cậu đang cố tìm đúng người mình đã quen giọng để gọi lại.

Tôi ngồi im một lúc lâu, cân nhắc nên làm gì với thông tin này. Phần lý trí trong tôi bảo tôi không nên vội kết luận, không nên tự ý xác định danh tính một người gọi ẩn danh chỉ dựa trên vài chi tiết mơ hồ như vậy, đó là điều cô Hằng luôn nhắc nhở, tôn trọng sự ẩn danh là nguyên tắc quan trọng nhất.

Nhưng một phần khác trong tôi, phần đã bắt đầu quan tâm thật sự tới cậu bạn ấy sau ba lần nghe giọng nói cậu run rẩy qua điện thoại, muốn làm gì đó nhiều hơn chỉ là ngồi chờ cậu tự gọi lại.

Cuối cùng, tôi quyết định không đối chất trực tiếp, không tìm cách xác nhận công khai, chỉ âm thầm để ý cậu hơn ở trường, những lúc tình cờ gặp trong giờ ra chơi, giờ tan học, một sự quan tâm kín đáo không làm cậu cảm thấy bị theo dõi hay lộ danh tính.

Tôi viết tên "Anh Tú" vào một góc trang sổ tay riêng, rồi gạch nó đi ngay sau đó, không phải để xoá bỏ ý nghĩ, mà như một cách tự nhắc mình phải giữ kín, không được để lộ ra bất cứ đâu, kể cả trong những trang giấy chỉ mình tôi đọc.

Đêm đó, tôi ngủ muộn hơn thường lệ, đầu óc vẫn còn quay cuồng với những mảnh ghép mới, nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, sự quay cuồng đó không hoàn toàn là nỗi sợ, mà pha lẫn một cảm giác gì đó gần giống trách nhiệm, một mong muốn âm thầm được ở gần, được sẵn sàng, cho ngày cậu bạn ấy cần một người thật sự lắng nghe.

Sáng hôm sau, ở trường, tôi tình cờ đi ngang qua đúng lớp 11A5 lúc đang thay tiết, cố ý đi chậm lại một chút, mắt lướt qua đám đông học sinh đang ùa ra ngoài. Tôi thấy cậu, đúng dáng người gầy, tóc hơi dài che một phần trán, đang cùng vài bạn khác đi về phía căng tin, trông không khác gì một học sinh bình thường giữa đám đông, không ai có thể đoán được cậu đang mang trong lòng những gì tôi đã nghe được qua ba cuộc gọi. Tôi không lại gần, chỉ đứng nhìn một lúc rồi tiếp tục đi, giữ lại cho riêng mình cái bí mật mong manh vừa mới thành hình.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →