Lam chủ động nhắn tin hẹn gặp lại tôi, chỉ hai tuần sau buổi gặp đầu tiên, nhanh hơn tôi mong đợi. Lần này chị hẹn một mình, không có cô Hằng đi cùng, chỉ nhắn ngắn gọn: "Chị nghĩ đã tới lúc."
Quán trà cũ, đúng chiếc ghế mây sứt chân, đúng góc bàn quen thuộc. Nhưng lần này, khi tôi tới, Lam đã ngồi sẵn đó từ trước, tách trà trước mặt chị vẫn còn bốc khói, và lần đầu tiên tôi thấy chị thật sự uống một ngụm, trước khi tôi kịp ngồi xuống.
"Cảm ơn em đã kiên nhẫn." Chị nói, khi tôi vừa yên vị. "Chị cần thời gian chuẩn bị tinh thần."
Tôi gật đầu, không nói gì, chỉ chờ đợi, cảm nhận rõ sự khác biệt trong không khí hôm nay so với lần trước, một sự quyết tâm nào đó đã hình thành trong chị.
"Năm lớp mười hai, chị cùng vài bạn tự lập ra một đường dây, giống như cái em đang làm bây giờ, nhưng không có ai giám sát cả." Lam bắt đầu, giọng chậm, đều, như đã kể lại câu chuyện này trong đầu mình hàng trăm lần trước khi dám nói ra thành tiếng. "Chị nghĩ mình đang làm một việc tốt. Chị nghĩ mình đủ sức."
Tôi ngồi im, không ngắt lời, đúng như những gì tôi được dạy khi lắng nghe ai đó kể một câu chuyện nặng nề.
"Có một bạn cùng lớp chị vẫn hay gọi vào đường dây đó, không phải để nói chuyện nghiêm trọng gì lúc đầu, chỉ là những chuyện học hành, chuyện bạn bè bình thường." Lam kể tiếp, mắt nhìn xuống tách trà trong tay. "Rồi một tối, gần nửa đêm, bạn ấy gọi, và chị nhận ra ngay có gì đó rất khác."
Chị dừng lại một lúc, hít một hơi sâu.
"Chị không kể chi tiết bạn ấy nói gì, vì đó không phải chuyện của chị để kể lại." Lam nói, giọng vẫn giữ được sự kiềm chế. "Chị chỉ nói với em điều chị đã làm: chị giữ bạn ấy trên đường dây, nói chuyện liên tục, không để một khoảng lặng nào kéo dài quá lâu, trong khi tay kia chị nhắn tin cầu cứu khắp nơi, cho một cô giáo chị tin tưởng, cho một người anh họ ở gần nhà bạn ấy."
"Bao lâu ạ?" Tôi hỏi khẽ, dù không chắc mình có nên hỏi không.
"Gần hai tiếng đồng hồ." Lam nói, giọng khẽ run lần đầu tiên trong suốt buổi trò chuyện. "Hai tiếng dài nhất đời chị."
Tôi im lặng, để chị có thời gian, không thúc giục.
"Cô giáo tới kịp, đưa bạn ấy đi viện." Lam nói, và tôi cảm nhận được một chút nhẹ nhõm trong giọng chị khi nói tới đây, dù vẫn còn nặng nề. "Bạn ấy ổn, sống sót, hồi phục dần, dù phải bảo lưu một học kỳ để nghỉ ngơi và điều trị."
Tôi thở phào, một hơi thở tôi không nhận ra mình đã nín giữ suốt cả đoạn kể vừa rồi.
"Nhưng chị thì không ổn sau đó." Lam nói tiếp, giọng chùng xuống. "Chị mới mười tám tuổi, chưa từng được dạy cách xử lý một tình huống như vậy, chưa từng biết cảm giác giữ mạng sống của ai đó trong tay mình nặng nề tới mức nào. Chị sụp đổ, không phải vì làm sai điều gì, mà vì phải gánh một việc quá lớn, một mình, không ai chuẩn bị cho chị cả."
"Đường dây đóng cửa sau đó ạ?" Tôi hỏi.
"Đóng cửa ngay học kỳ đó." Lam gật đầu. "Không phải vì thất bại, mà vì tụi chị nhận ra, quá muộn, rằng mình không nên làm việc này mà không có người lớn đứng sau lưng."
Tôi ngồi đó, cố tiêu hoá tất cả những gì vừa nghe được, một câu chuyện nặng nề hơn hẳn những gì tôi từng tưởng tượng, nhưng cũng nhẹ nhõm hơn nỗi sợ tồi tệ nhất tôi từng mang theo suốt nhiều tuần qua: không ai chết cả, người bạn ấy đã sống sót.
"Chị không cứu ai một mình cả." Lam nói, gần như thì thầm, mắt dán chặt vào một điểm cố định trên mặt bàn gỗ. "Chị chỉ không cúp máy."
Câu nói đó đọng lại trong tôi rất lâu sau khi rời quán, một câu nói giản dị nhưng chứa đựng cả sức nặng của hai tiếng đồng hồ định mệnh năm nào, và tôi bắt đầu hiểu, rõ ràng hơn bao giờ hết, vì sao chương trình bây giờ cần cô Hằng, cần một quy trình, cần một ai đó không để bất kỳ trực viên nào phải một mình gánh vác điều quá lớn như Lam đã từng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 32 →