Tôi đi bộ về nhà thay vì đạp xe, cần thêm thời gian để tiêu hoá những gì vừa nghe được từ Lam, đầu óc vẫn còn quay cuồng với hình ảnh một cô gái mười tám tuổi giữ chặt lấy đường dây điện thoại suốt hai tiếng đồng hồ, một mình, không ai chỉ dẫn, không ai ở bên.
Phố xá buổi chiều muộn đông đúc người qua lại, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tất cả trôi qua tai tôi như một lớp âm thanh nền mờ nhạt, không thật sự chạm tới tôi lúc đó. Tôi nghĩ tới câu nói cuối cùng của Lam, "chị không cứu ai một mình cả, chị chỉ không cúp máy", câu nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu như một điệp khúc.
Về tới khu tập thể, tôi thấy cửa nhà mở, vài thùng carton xếp gọn ở góc phòng khách, ba đang gấp áo cho vào một trong số đó, động tác chậm rãi, tỉ mỉ.
"Con về rồi à." Ba nói, không ngẩng lên ngay, tay vẫn tiếp tục gấp áo.
Tôi đứng ở ngưỡng cửa, nhìn cảnh tượng trước mắt, một cảm giác lạ lẫm xen lẫn quen thuộc, như đang xem một bộ phim mình biết trước sẽ xảy ra nhưng vẫn thấy hụt hẫng khi nó thật sự tới.
"Ba chuyển đồ đi hả ba?" Tôi hỏi, dù câu trả lời đã hiển nhiên trước mắt.
"Ừ, ba tìm được chỗ ở tạm gần đây rồi, cách nhà mình chừng mười lăm phút đi xe thôi." Ba nói, giọng cố giữ nhẹ nhàng. "Con vẫn có thể qua thăm ba bất cứ lúc nào."
Tôi gật đầu, không nói gì thêm, chỉ đứng đó nhìn ba tiếp tục gấp áo, một vài chiếc áo sơ mi tôi vẫn thấy ba mặc đi làm mỗi ngày, giờ được xếp gọn gàng vào thùng carton như những món đồ xa lạ.
Ba dừng tay, nhìn tôi, rồi với lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ trên kệ tủ, đưa cho tôi.
"Giữ hộ ba cái này." Ba nói, không giải thích thêm là gì bên trong, chỉ đặt nó vào tay tôi, ánh mắt có gì đó tôi không đọc hiểu hết ngay lúc đó.
Tôi cầm lấy chiếc hộp, nhẹ, không nặng, bên trong có vẻ chỉ chứa vài món đồ nhỏ, nhưng tôi không mở ra ngay, chỉ ôm nó vào lòng, cảm nhận sức nặng của nó không tới từ vật chất mà từ ý nghĩa chưa nói ra hết.
"Con về phòng nghỉ đi, để ba dọn nốt." Ba nói, quay lại với công việc đang làm dở.
Tôi về phòng, đặt chiếc hộp lên bàn học, ngồi nhìn nó một lúc lâu trước khi quyết định mở ra. Bên trong là vài tấm ảnh gia đình cũ, một chiếc đồng hồ đeo tay đã cũ ba từng đeo hồi trẻ, và một mảnh giấy nhỏ gấp làm tư, nét chữ ba viết vội: "Dù ở đâu, ba vẫn là ba của con."
Tôi ngồi đó, tay giữ chặt mảnh giấy, không khóc thành tiếng, chỉ thấy sống mũi cay dần rồi nóng ran, hơi thở đứt quãng thành từng nhịp ngắn tôi phải cố nuốt xuống để không làm ba nghe thấy từ phòng khách, một cảm xúc dồn nén từ cả buổi chiều nghe chuyện Lam kể, từ cả những tuần tháng căng thẳng vừa qua, tất cả cùng lúc trào ra qua đúng một mảnh giấy nhỏ.
Tôi nghĩ tới người bạn của Lam năm nào, tới cái cách một người có thể sụp đổ khi phải một mình gánh vác điều quá lớn, rồi nghĩ tới chính mình, tới bao nhiêu điều tôi vẫn đang tự mình mang vác mà chưa từng thật sự chia sẻ hết với ai, kể cả Minh, kể cả cô Hằng.
Tôi gấp lại mảnh giấy, cất nó vào ngăn kéo bàn học, cạnh những trang sổ tay riêng ghi chép về máy bàn cũ, về Lam, về Anh Tú. Có lẽ, tôi nghĩ, đã tới lúc tôi cần học lại chính bài học mình vẫn dạy người khác qua đường dây: không ai nên một mình gánh vác một điều quá lớn, kể cả tôi.
Tôi nghe tiếng ba đóng thùng carton cuối cùng ngoài phòng khách, tiếng băng dính miết qua nắp thùng, rồi tiếng bước chân ba đi ra cửa, dừng lại đúng trước phòng tôi.
"Ba đi trước nhé, mai ba qua đón con đi ăn sáng, được không?" Ba hỏi qua cánh cửa khép hờ.
"Dạ được ạ." Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường, lau vội hai gò má bằng mu bàn tay.
Tiếng cửa nhà đóng lại, rồi tiếng xe máy nổ máy xa dần ngoài đường. Tôi ngồi lại một mình trong phòng, căn nhà giờ chỉ còn tôi và mẹ, một sự vắng lặng mới mà tôi biết mình sẽ phải học cách quen dần, từng chút một, giống như cách tôi đang học cách không giữ mọi điều nặng nề lại một mình nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →