Cô Hằng chủ động đề nghị cho tôi nghe lại cuộn băng, một buổi chiều vắng khách sau khi tôi kể lại toàn bộ những gì Lam đã chia sẻ, dưới sự giám sát trực tiếp của cô, không phải lén lút như lần tôi tự ý mở ngăn kéo trước đây.
"Cô nghĩ em xứng đáng được nghe, sau tất cả những gì em đã tự tìm hiểu." Cô nói, mang một chiếc máy cassette cũ từ nhà tới, loại máy cô mượn được từ một đồng nghiệp lớn tuổi hơn trong trường. "Nhưng cô sẽ ngồi cùng em nghe hết."
Tôi gật đầu, ngồi xuống cạnh cô, tim đập nhanh trong lúc chờ cô lắp cuộn băng vào máy, tiếng cơ khí lách cách quen thuộc của một thiết bị cũ kỹ vang lên trước khi âm thanh chính thức phát ra.
Giọng nói trên băng, dù có chút rè và cũ kỹ hơn hẳn giọng tôi vẫn nghe qua máy bàn, lại mang một sự tương đồng kỳ lạ, cùng nhịp điệu, cùng cách ngắt câu, như thể cả hai đều xuất phát từ cùng một nguồn.
"Đây là kịch bản mô phỏng dùng để huấn luyện, dựa trên một ca có thật, mọi chi tiết nhận dạng đã được thay đổi." Một giọng khác, có lẽ là người dẫn chương trình huấn luyện năm đó, mở đầu cuộn băng. "Học viên lắng nghe và ghi chú các dấu hiệu cảnh báo xuất hiện trong đoạn hội thoại sau."
Rồi tới đoạn hội thoại chính, hai giọng đọc kịch bản, một đóng vai trực viên, một đóng vai người gọi. Nội dung không đi sâu vào chi tiết cụ thể, chỉ phác hoạ những dấu hiệu chung: một học sinh áp lực gia đình, áp lực học tập, dần thu mình lại, mất ngủ, không còn hứng thú với những điều từng yêu thích.
Tôi nghe, so sánh từng câu với những gì tôi vẫn nghe được qua máy bàn cũ mỗi tuần, và nhận ra sự trùng khớp gần như hoàn toàn về cấu trúc, về nhịp điệu câu chuyện, dù từ ngữ cụ thể có khác đi phần nào. Đây chính là nguồn gốc của những cuộc gọi tôi vẫn nhận, tôi chắc chắn điều đó lúc này hơn bao giờ hết.
"Đây thật sự là ca của Lam đúng không cô?" Tôi hỏi, khi cuộn băng chạy tới đoạn im lặng ngắn giữa hai phần.
Cô Hằng gật đầu, không phủ nhận. "Kịch bản này được soạn lại từ báo cáo nội bộ năm đó, ẩn danh hoàn toàn, dùng để dạy các thế hệ trực viên sau này nhận ra dấu hiệu cảnh báo sớm hơn."
"Nhưng tại sao nó lại phát ra từ máy bàn cũ vào đúng mười bảy giờ bốn mươi bảy phút?" Tôi hỏi, câu hỏi lớn nhất vẫn còn treo lại chưa có lời giải đáp.
Cô Hằng im lặng một lúc, lắc đầu nhẹ. "Cô không biết chắc, An. Cô chỉ biết mười bảy giờ bốn mươi bảy là giờ ca trực cũ của Lam kết thúc mỗi ngày, theo đúng thời khoá biểu năm đó."
Tôi ngồi im, để thông tin đó thấm dần vào đầu, một mảnh ghép mới nhưng vẫn chưa đủ để hoàn thiện bức tranh toàn cảnh. Cuộn băng kết thúc sau đó không lâu, tiếng máy cassette dừng lại với một tiếng tách khô khốc.
"Cảm ơn cô đã cho em nghe." Tôi nói, giọng vẫn còn hơi run.
"Cô nghĩ em cần biết sự thật hơn là tiếp tục sợ hãi một điều mơ hồ." Cô Hằng nói, tắt máy, cẩn thận cất cuộn băng trở lại hộp. "Nhưng cô cũng thành thật với em, cô vẫn chưa hiểu hết vì sao hiện tượng này lại xảy ra, và có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ hiểu hết hoàn toàn."
Tôi gật đầu, chấp nhận điều đó, dù trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi. Nhưng có một điều tôi chắc chắn hơn hẳn lúc bước vào phòng trực chiều nay: nội dung tôi vẫn nghe được không phải một lời tiên tri về tương lai của riêng tôi, mà là một câu chuyện đã có thật, từng xảy ra tám năm trước, đang vọng lại theo một cách nào đó tôi vẫn chưa lý giải được hết.
Cô Hằng cất chiếc máy cassette vào túi vải mang theo, dặn tôi giữ kín chuyện hôm nay, ít nhất cho tới khi mọi thứ rõ ràng hơn. Tôi hứa, rồi hai cô trò ngồi thêm một lúc trong phòng trực đã sắp tắt nắng, không ai nói gì thêm, chỉ để sự im lặng đó tự nó mang một ý nghĩa riêng, khác hẳn những khoảng lặng nặng nề tôi từng trải qua trước đây.
Trên đường về, tôi nhắn cho Minh một tin ngắn, chỉ nói "tao vừa biết thêm một phần sự thật rồi, để lúc khác kể mày nghe", và Minh nhắn lại ngay, không hỏi dồn, chỉ một dòng "được, tao chờ, lúc nào sẵn sàng thì kể". Tôi mỉm cười nhìn màn hình điện thoại, thầm cảm ơn vì có một người bạn biết chờ đợi đúng lúc, không ép mình phải kể ngay khi chưa sẵn sàng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →