🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tuần đó, tôi tới nhà Minh chơi, một điều bình thường vẫn hay làm, nhưng lần này tôi mang theo ý định kể cho nó nghe toàn bộ câu chuyện, cả về Lam, cả về cuộn băng, những gì tôi đã giữ kín suốt nhiều tuần qua.

Phòng Minh vẫn bừa bộn như mọi khi, quần áo vắt trên ghế, sách vở chất thành đống trên bàn học, một sự lộn xộn thân thuộc khiến tôi luôn thấy dễ chịu mỗi lần bước vào. Chúng tôi ngồi trên sàn, dựa lưng vào thành giường, một túi bim bim mở sẵn giữa hai đứa.

"Tao kể mày nghe hết mọi chuyện được không?" Tôi hỏi, giọng nghiêm túc hơn hẳn bình thường.

Minh ngừng nhai, nhìn tôi, nhận ra ngay đây không phải một cuộc trò chuyện đùa cợt như mọi khi.

"Kể đi." Nó nói, đặt túi bim bim sang một bên, ngồi thẳng lại, cho tôi toàn bộ sự chú ý.

Tôi kể, từ đầu tới cuối, về cuốn sổ tay ký tên "L.", về cuộn băng cassette, về buổi gặp Lam, về câu chuyện hai tiếng đồng hồ năm nào. Minh nghe im lặng suốt cả câu chuyện, không ngắt lời, thỉnh thoảng chỉ gật đầu nhẹ để tôi biết nó vẫn đang chú ý.

Khi tôi kể xong, Minh im lặng một lúc lâu, mắt nhìn xuống sàn nhà, có vẻ đang xử lý tất cả những thông tin vừa nghe được.

"Vậy là mày giấu tao chuyện này bao lâu rồi?" Nó hỏi, giọng không trách móc, chỉ có chút tổn thương thoáng qua.

"Từ hồi đầu năm học." Tôi thú nhận, cúi đầu. "Xin lỗi mày, tao chỉ là... tao không biết phải kể thế nào, sợ mày lo lắng, hoặc sợ mày nghĩ tao điên."

"Tao đâu bao giờ nghĩ mày điên." Minh nói, giọng cương quyết. "Tao chỉ ước mày kể sớm hơn thôi, để tao có thể ở bên mày nhiều hơn trong lúc mày phải một mình đối mặt với tất cả những thứ này."

Tôi nhìn Minh, cảm động vì câu nói đó, một cảm giác ấm áp lan toả trong lòng dù câu chuyện vừa kể ra vẫn còn nặng nề.

"Ê, tao đây, đừng có im nữa nhé." Minh nói, giọng nghiêm túc hơn hẳn lần nó nói câu này ở quán trà đá cách đây không lâu, không còn chút đùa cợt nào. "Có chuyện gì, dù lớn dù nhỏ, mày phải kể tao nghe, được không?"

Tôi gật đầu, mắt hơi cay, không nói được gì ngay, chỉ gật đầu liên tục cho tới khi lấy lại được giọng.

"Tao hứa." Tôi nói cuối cùng, giọng khẽ.

Minh vòng tay ôm tôi, một cái ôm ngắn nhưng chắc chắn, rồi lại ngồi thẳng lên, lấy lại vẻ tự nhiên thường ngày, như biết rằng nếu để không khí quá nặng nề lâu thêm, tôi sẽ càng khó chịu đựng hơn.

"Giờ ăn bim bim tiếp không?" Nó hỏi, đẩy túi bim bim về phía tôi, một cách chuyển đề tài quen thuộc nhưng đúng lúc.

Tôi bật cười, nhận lấy túi bim bim, cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn khi vừa trút được một phần gánh nặng mình mang một mình suốt bao lâu nay. Chúng tôi ngồi ăn, nói chuyện chuyển sang những thứ nhẹ nhàng hơn, nhưng tôi biết, từ hôm nay, có thêm một người thật sự hiểu và sẵn sàng ở bên tôi trong hành trình vẫn còn chưa kết thúc này.

"Này," Minh nói, giữa lúc đang nhai dở miếng bim bim, giọng chợt trở nên tò mò, "vậy giờ mày định làm gì tiếp? Với cả cậu bạn lớp 11A5 ấy?"

"Tao chưa biết." Tôi thành thật. "Chắc cứ để cậu ấy tự quyết định khi nào sẵn sàng, tao chỉ âm thầm để ý thôi."

"Mày làm tốt mà." Minh vỗ vai tôi, giọng chắc nịch. "Tao tin mày."

Chúng tôi ngồi thêm tới tối muộn, xem chung một tập phim hài trên điện thoại Minh, cười nghiêng ngả vì những tình tiết vô lý của bộ phim, một buổi tối bình thường nhưng đối với tôi lại mang một ý nghĩa lớn hơn hẳn vẻ ngoài giản dị của nó, bởi lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không còn cảm thấy mình đang một mình mang theo tất cả những bí mật nặng nề kia nữa.

Trước khi tôi ra về, mẹ Minh gọi với vào phòng, bảo tôi ở lại ăn tối luôn cho vui, nấu thêm phần cũng chẳng tốn bao nhiêu. Tôi nhận lời, ngồi ăn cùng cả nhà Minh quanh mâm cơm giản dị nhưng ấm cúng, tiếng cười đùa của mấy anh chị em Minh vang khắp căn nhà nhỏ. Lúc đạp xe về, trời đã tối hẳn, gió lạnh đầu đông thổi qua mặt, nhưng trong lòng tôi vẫn còn giữ nguyên cái ấm áp của cả buổi chiều tối hôm đó, thứ ấm áp tôi biết mình sẽ cần tới nhiều hơn trong những ngày sắp tới.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →