🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng trực chiều đó vắng vẻ khác thường, không có ca thật nào, cả Gia Bảo và Diễm Quỳnh đều có việc nghỉ sớm, chỉ còn tôi ở lại một mình sắp xếp lại vài tài liệu, cô Hằng cũng đã về vì có việc gia đình.

Tôi ngồi xuống bàn, lấy cuốn sổ tay riêng ra, bắt đầu ghi lại toàn bộ những gì mình đã biết được, cố sắp xếp mọi mảnh ghép theo một trình tự có lý.

Máy bàn cũ, có từ thời chương trình tự phát năm 2018, do Lam và một nhóm bạn lập ra. Cuốn sổ tay ký tên "L." chính là của Lam. Cuộn băng cassette là bản ghi âm kịch bản huấn luyện, dựa trên câu chuyện có thật của Lam và người bạn cô từng cứu. Giờ mười bảy giờ bốn mươi bảy phút chính là giờ kết thúc ca trực cũ của Lam.

Tất cả những mảnh ghép đó giờ đã khớp với nhau, tạo thành một bức tranh rõ ràng hơn hẳn những gì tôi từng tưởng tượng khi lần đầu tiên nhấc chiếc ống nghe cũ kỹ ấy lên. Nội dung tôi vẫn nghe được mỗi tuần không phải một lời cảnh báo từ tương lai của riêng tôi, mà là câu chuyện của một người khác, đã xảy ra từ tám năm trước, được ghi lại và bằng cách nào đó vẫn tiếp tục vang lên qua đường dây cũ này.

Tôi đặt bút xuống, tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi nhẹ nhõm. Ít nhất, tôi không còn phải sợ hãi một lời tiên tri vô hình nào nữa, không còn phải đếm ngược từng ngày chờ đợi một điều gì đó khủng khiếp xảy đến với chính mình.

Nhưng khi cơn nhẹ nhõm ban đầu lắng xuống, một câu hỏi khác trồi lên, lớn hơn và khó trả lời hơn hẳn.

Nếu đây chỉ là một bản ghi âm cũ, một câu chuyện của người khác, thì tại sao những chi tiết trong đó lại khớp chính xác tới vậy với đời tôi? Con hẻm sau nhà, con chó vàng hàng xóm, cả chuyện ba mẹ ly hôn, những chi tiết quá riêng tư, quá cụ thể để chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên giữa một câu chuyện tám năm trước và cuộc đời tôi bây giờ.

Tôi lật lại cuốn sổ tay riêng, đọc lại từng ghi chú mình đã viết suốt mấy tháng qua, cố tìm ra một lời giải thích hợp lý, nhưng càng đọc, câu hỏi càng lớn thêm thay vì nhỏ lại.

Có phải kịch bản huấn luyện đó đã được viết lại, cập nhật thêm chi tiết mới theo thời gian? Nhưng cô Hằng nói cuộn băng đã được ghi từ năm 2019, không hề chỉnh sửa. Có phải chỉ là sự trùng hợp, những chi tiết đủ chung chung để khớp với bất kỳ ai đang sống trong hoàn cảnh tương tự? Nhưng con hẻm, con chó, đó là những chi tiết quá riêng, không thể chỉ là ngẫu nhiên.

Tôi ngồi đó rất lâu, ánh nắng chiều dần tắt qua khung cửa sổ phòng trực, nhìn chiếc máy bàn cũ nằm im trong góc phòng, như thể nhìn nó đủ lâu sẽ khiến nó tự tiết lộ câu trả lời cuối cùng.

Nhưng nó chỉ im lặng, như vẫn luôn im lặng suốt phần lớn thời gian trong ngày, chỉ chờ tới đúng một khung giờ nhất định để cất lên một câu chuyện tôi giờ đây biết rõ nguồn gốc, nhưng vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa thật sự của nó đối với riêng tôi.

Tôi gấp cuốn sổ tay lại, đứng dậy, khoá cửa phòng trực, ra về khi trời đã sẩm tối. Trên đường về, tôi đi ngang qua đúng con hẻm có tiệm sửa xe sơn xanh, giờ đã đóng cửa, tấm biển bong góc chìm trong bóng tối lờ mờ dưới ánh đèn đường. Tôi đứng lại một lúc, nhìn nó, cố hình dung xem tám năm trước, Lam có từng đi ngang qua đúng con hẻm này không, có từng nhìn thấy đúng tấm biển này không, và nếu có, liệu đó cũng chỉ là một sự trùng hợp nữa, hay một phần của điều gì đó lớn hơn tôi chưa đủ khả năng nhìn thấu.

Tôi không có câu trả lời, chỉ tiếp tục bước đi, cảm nhận cái lạnh đầu đông đang len dần vào từng cơn gió thổi qua mặt đường. Tôi biết mình đã đi được một chặng đường dài từ ngày đầu tiên hoảng sợ nhấc chiếc ống nghe đó lên, nhưng con đường phía trước, tôi cảm nhận rõ, vẫn còn xa hơn nhiều so với những gì tôi từng nghĩ khi mới bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm sự thật này.

Hết Chương 35

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 36
← TrướcTiếp →