🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tuần đó, cả ba người chúng tôi ngồi lại với nhau lần nữa, lần này tại một quán cà phê trung lập gần nhà, không phải ở phòng khách quen thuộc, một sự thay đổi không gian tôi đoán là chủ ý của ba mẹ để buổi nói chuyện bớt nặng nề hơn.

"Thủ tục đang tiến triển thuận lợi." Mẹ nói, giọng cố giữ bình thản. "Ba mẹ cần hỏi con một điều, và con không cần trả lời ngay bây giờ nếu chưa sẵn sàng."

Tôi ngồi im, tim đập nhanh, linh cảm biết trước câu hỏi sắp tới.

"Con muốn ở với ai, sau khi mọi thứ hoàn tất?" Ba hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng tôi vẫn nghe được sự căng thẳng ẩn bên dưới.

Tôi mở miệng, định trả lời, nhưng không có từ nào thoát ra được. Đây là câu hỏi tôi đã lờ mờ đoán trước sẽ tới từ lâu, nhưng khi thật sự đối diện với nó, tôi nhận ra mình hoàn toàn không có câu trả lời, như thể bị yêu cầu chọn giữa việc giữ lại một cánh tay hay một chân của chính mình.

Ba mẹ nhìn tôi, chờ đợi, không giục giã, chỉ ngồi đó với sự kiên nhẫn tôi biết cả hai đang phải cố gắng rất nhiều mới giữ được. Tiếng nhạc nền của quán cà phê văng vẳng đâu đó, một bản nhạc không lời quen thuộc, nhưng tai tôi lúc đó chẳng nghe rõ được giai điệu nào, chỉ có tiếng tim mình đập thình thịch lấn át tất cả.

"Con... con chưa biết." Tôi nói, giọng khẽ, mắt cúi xuống nhìn ly nước cam trước mặt chưa động tới.

"Không sao cả." Mẹ nắm lấy tay tôi, giọng dịu dàng. "Con cứ từ từ suy nghĩ, không ai ép con phải quyết định ngay."

Buổi gặp kết thúc sau đó, không có gì căng thẳng xảy ra thêm, nhưng câu hỏi ấy cứ đeo bám tôi suốt cả buổi chiều, cả buổi tối, không chịu buông tha.

Về tới nhà, tôi vào phòng, đóng cửa lại, ngồi xuống bàn học nhưng không mở sách vở. Tôi ngồi đó rất lâu, đầu óc trống rỗng một cách kỳ lạ, không nghĩ được điều gì cụ thể, chỉ là một cảm giác nặng nề lan toả khắp cơ thể.

Tối đó tôi không ăn cơm, chỉ nói với mẹ rằng không đói, dù bụng đã sôi ùng ục từ lúc chiều. Tôi lên giường sớm nhưng không ngủ được, cứ trằn trọc hết bên này sang bên kia, đầu óc quay cuồng với câu hỏi chưa có lời đáp, với hình ảnh phải chọn giữa ba và mẹ, như thể phải chọn giữa hai nửa của chính mình.

Gần hai giờ sáng, tôi vẫn còn thức, mắt mở trong bóng tối, tai lắng nghe tiếng đồng hồ báo thức trên bàn học đếm từng phút trôi qua chậm chạp. Đây không phải lần đầu tiên tôi mất ngủ trong những tuần gần đây, nhưng tôi chưa từng thật sự dừng lại để đếm xem mình đã có bao nhiêu đêm như thế này, chỉ coi nó là một sự kiện rời rạc, một đêm khó ngủ bình thường, không nối nó với những đêm khác trước đó.

Sáng hôm sau, tôi soi gương trước khi đi học, thấy quầng thâm dưới mắt đậm hơn hẳn mọi khi, nhưng tôi chỉ lấy tay xoa nhẹ, tự nhủ chắc do học hành căng thẳng, rồi quay đi, không nhìn lâu hơn, đúng cách tôi vẫn quen làm mỗi lần không muốn nhìn thẳng vào một điều gì đó.

Tôi tới trường hôm đó với một cơ thể mệt mỏi nhưng đầu óc lại tỉnh táo tới kỳ lạ, tỉnh táo theo kiểu căng thẳng chứ không phải sảng khoái, một trạng thái tôi bắt đầu quen thuộc nhưng chưa từng gọi tên đúng nó là gì.

Trong giờ ra chơi, Minh để ý ngay, kéo tôi ra một góc vắng, hỏi thẳng có chuyện gì. Tôi kể sơ qua về câu hỏi ba mẹ đặt ra, không đi sâu vào chi tiết cảm xúc, chỉ nói ngắn gọn rằng mình chưa biết phải chọn thế nào. Minh không đưa ra lời khuyên ngay, chỉ ngồi cạnh, im lặng một lúc, rồi nói rằng dù tôi chọn thế nào, nó vẫn sẽ luôn ở đó, một câu nói đơn giản nhưng khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn hẳn so với cả một đêm trằn trọc một mình.

"Mày ăn sáng chưa?" Minh hỏi thêm, mắt nhìn tôi dò xét, đúng kiểu câu hỏi nó vẫn hay dùng thay cho câu "mày ổn không" mà nó biết tôi sẽ luôn trả lời "ổn" cho qua chuyện.

"Chưa." Tôi thú nhận, lần đầu tiên không nói dối về điều này.

Minh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng lôi trong cặp ra một cái bánh mì kẹp còn nguyên trong túi giấy, dúi vào tay tôi, rồi kéo tôi đi về phía lớp học khi tiếng trống vào tiết vang lên, không đợi tôi kịp cảm ơn.

Hết Chương 36

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 37
← TrướcTiếp →