🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảng thông báo phòng trực có một tờ giấy mới dán khi tôi tới trực ca chiều thứ Tư, cô Hằng đã treo lên từ sáng, dòng chữ in đậm thông báo buổi họp hội đồng nhà trường sẽ diễn ra sau đúng hai tuần nữa, để quyết định số phận chương trình.

"Hai tuần thôi ạ?" Diễm Quỳnh hỏi, giọng lo lắng rõ rệt, đọc đi đọc lại tờ thông báo.

"Đúng vậy." Cô Hằng gật đầu, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng tôi nhận ra sự căng thẳng trong cách cô siết chặt cây bút trong tay. "Chúng ta cần chuẩn bị thật kỹ trước buổi họp đó."

Cô gọi cả bốn chúng tôi lại, trải ra trên bàn vài tờ giấy trắng, bắt đầu phân công công việc chuẩn bị. Gia Bảo và Diễm Quỳnh phụ trách sắp xếp lại toàn bộ hồ sơ ca trực theo đúng quy định bảo mật, còn tôi được giao nhiệm vụ giúp cô hệ thống hoá số liệu thống kê từ đầu năm học tới giờ.

Tôi ngồi vào máy tính, mở file dữ liệu cô Hằng đã tổng hợp một phần, bắt đầu đếm lại, phân loại theo từng tháng, từng loại vấn đề học sinh gọi tới chia sẻ. Con số hiện ra trước mắt tôi lớn hơn hẳn những gì tôi tưởng tượng: hơn năm mươi ca liên hệ chỉ trong ba tháng đầu năm học, từ những cuộc gọi ngắn hỏi thăm thông tin cho tới những ca cần chuyển tiếp cho chuyên gia tâm lý.

"Nhiều vậy sao cô?" Tôi hỏi, ngẩng lên nhìn cô Hằng, thật sự bất ngờ trước con số vừa tổng hợp được.

"Ừ, nhiều hơn cô tưởng khi mới bắt đầu năm học." Cô nói, ngồi xuống cạnh tôi, nhìn vào màn hình. "Nhưng đó cũng chính là bằng chứng tốt nhất cho thấy chương trình này thật sự cần thiết."

Chúng tôi làm việc tới tận tối muộn, cả đội ở lại phụ giúp dù không phải ca trực của mình, không ai than phiền, ai cũng hiểu rõ tầm quan trọng của những gì đang chuẩn bị. Gia Bảo photocopy lại các biểu mẫu quy trình, Diễm Quỳnh sắp xếp tài liệu huấn luyện thành một bộ trình bày gọn gàng, còn tôi tiếp tục với những con số, những biểu đồ đơn giản thể hiện xu hướng tăng dần của các cuộc gọi qua từng tháng.

Có lúc, Diễm Quỳnh ngẩng lên, hỏi cả nhóm liệu buổi họp có khả năng chương trình bị đóng cửa thật không. Không ai trả lời ngay, chỉ có tiếng máy photocopy chạy đều trong im lặng. Cuối cùng Gia Bảo lên tiếng, giọng chắc nịch hơn cả cậu tự tin, rằng nếu tụi mình chuẩn bị kỹ, chuyện đó sẽ không xảy ra, và dù không ai nói ra, tôi biết cả bốn đứa đều đang bám vào đúng câu nói đó để giữ vững tinh thần.

"Cảm ơn mọi người." Cô Hằng nói, khi cả đội chuẩn bị ra về, giọng chân thành. "Cô biết đây không phải việc của các em, nhưng cô thật sự trân trọng sự giúp đỡ này."

"Chương trình này cũng là của tụi em mà cô." Gia Bảo nói, giọng chắc chắn. "Tụi em không thể ngồi yên nhìn nó biến mất được."

Tôi gật đầu đồng tình, dù trong lòng vẫn còn một nỗi lo khác len lỏi, không chỉ về chương trình, mà về chính bản thân mình, về những đêm mất ngủ ngày càng dày lên, về cảm giác nặng nề tôi vẫn chưa dám gọi tên.

Trên đường về, tôi nhắn tin cho Minh kể về buổi tối làm việc, về những con số đáng kinh ngạc vừa phát hiện. Minh nhắn lại ngay, đầy hào hứng, hứa sẽ giúp bằng mọi cách nó có thể, dù không phải trực viên chính thức trong đội chuẩn bị lần này.

Tôi cất điện thoại vào túi, đạp xe chậm rãi trên con đường vắng, đầu óc vừa lo lắng cho chương trình, vừa mệt mỏi vì một cơ thể đang dần kiệt sức mà tôi vẫn cố tình không để tâm quá nhiều, như một thói quen tôi đã luyện thành thục suốt nhiều tuần qua mà không hề nhận ra.

Về tới nhà, mẹ đã ngủ, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ trong bếp cho tôi. Tôi hâm nóng lại phần cơm mẹ để sẵn, ngồi ăn một mình trong im lặng, mắt vẫn còn lởn vởn những con số vừa tổng hợp cả buổi tối. Năm mươi ca trong ba tháng, tôi nhẩm lại trong đầu, một con số vừa khiến tôi tự hào về công việc mình đang làm, vừa khiến tôi bất giác tự hỏi, trong số năm mươi ca đó, có bao nhiêu người giống tôi, đang mang một điều gì đó nặng nề mà chưa từng thật sự nói ra hết với bất kỳ ai, kể cả với chính đường dây họ đã gọi tới.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →