Anh Tú gọi lại vào một buổi tối thứ Sáu, đúng khung giờ quen thuộc, nhưng lần này giọng cậu khác hẳn những lần trước, nhanh hơn, có gì đó gấp gáp mà tôi chưa từng nghe thấy.
"Chị ơi, em có chuyện này." Cậu nói, không mở đầu bằng câu hỏi bài tập như thói quen mọi khi.
"Chị nghe đây, em cứ nói." Tôi đáp, ngồi thẳng lại, cảm nhận ngay sự khác thường trong giọng cậu.
"Em vừa cho thằng bạn cùng lớp bộ đồ chơi mô hình em sưu tầm mấy năm nay." Cậu nói, giọng có gì đó là lạ, vừa nhẹ nhõm vừa trống rỗng. "Em nghĩ, thôi, giữ làm gì nữa, có ai chơi cùng em đâu."
Tôi khựng lại một giây, cảm nhận rõ một tín hiệu cảnh báo mà cô Hằng từng dạy chúng tôi phải đặc biệt chú ý: việc cho đi những món đồ có giá trị tình cảm, không phải vì hào phóng, mà như một cách âm thầm sắp xếp lại mọi thứ.
"Bộ đồ chơi đó chắc quý với em lắm đúng không?" Tôi hỏi, cố giữ giọng nhẹ nhàng, không để lộ sự lo lắng đang dâng lên trong mình. "Vì sao hôm nay em lại muốn cho đi vậy?"
"Không biết nữa." Cậu nói, giọng chùng xuống. "Chỉ là tự nhiên thấy nó không còn quan trọng nữa thôi. Nhiều thứ dạo này em thấy không còn quan trọng nữa."
Tôi siết chặt ống nghe, tim đập nhanh, nhớ lại đúng những gì được huấn luyện: đây chính là lúc cần hỏi thẳng, tử tế nhưng không vòng vo.
"Anh Tú này, chị cần hỏi em một câu quan trọng, và em cứ trả lời thật với chị." Tôi nói, giọng chậm rãi, chắc chắn. "Gần đây em có đang nghĩ tới việc làm gì để tự làm mình đau, hay không muốn tiếp tục sống nữa không?"
Một khoảng lặng dài, đủ dài để tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập trong lồng ngực.
"Em không biết chắc nữa." Cậu nói cuối cùng, giọng run rõ rệt. "Em chỉ thấy mệt quá, mệt tới mức không còn muốn cố nữa."
"Cảm ơn em đã nói thật với chị." Tôi nói, cố giữ giọng vững vàng dù trong lòng đang rối bời. "Em không cần phải mang cảm giác này một mình, và chị nghĩ em cần nói chuyện với cô giáo tư vấn của trường ngay, không phải để trách móc gì em cả, mà vì em xứng đáng được giúp đỡ đúng cách."
Cậu im lặng, rồi khẽ nói "vâng", giọng như trút được một phần nào đó, dù vẫn còn nặng nề.
Tôi ra hiệu ngay cho Diễm Quỳnh, đang trực cùng ca, chạy đi gọi cô Hằng đang ở phòng bên cạnh. Cô bước vào ngay lập tức, nhận ra mức độ nghiêm trọng qua vẻ mặt tôi, lặng lẽ ngồi xuống cạnh, sẵn sàng hỗ trợ.
Cuộc gọi kéo dài thêm gần nửa tiếng nữa, với sự hướng dẫn thầm lặng của cô Hằng, tôi giúp Anh Tú đồng ý sẽ gặp trực tiếp cô vào sáng thứ Hai. Khi tôi hỏi liệu em có thể nói với ba mẹ về việc mình đang không ổn không, cậu im lặng rất lâu, rồi nói nhỏ rằng chưa biết, rằng ba mẹ sẽ hỏi vì sao, và cậu chưa nghĩ ra cách trả lời câu hỏi đó mà không khiến mọi thứ nặng nề hơn. Tôi không ép, chỉ nói rằng cô Hằng sẽ giúp cậu tìm cách nói khi cả hai gặp nhau, và điều quan trọng nhất bây giờ là cậu không tự mình quyết định mọi chuyện một mình nữa.
Khi cuộc gọi kết thúc, tôi đặt ống nghe xuống, cả người run rẩy, cảm xúc lẫn lộn giữa lo lắng, kiệt sức, và một tia hy vọng mong manh rằng mình vừa làm đúng điều cần làm.
Cô Hằng đặt tay lên vai tôi, giọng nghiêm túc. "Em đã làm rất tốt, An. Cô sẽ theo sát trường hợp này từ giờ."
Tôi gật đầu, không nói được gì, chỉ cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sức nặng thật sự của trách nhiệm mình đang mang, và cả nỗi sợ mơ hồ rằng, nếu một người bạn cùng khối có thể mang những dấu hiệu ấy mà không ai nhận ra cho tới hôm nay, thì có bao nhiêu người khác, có lẽ gần mình hơn tôi tưởng, cũng đang âm thầm mang một điều tương tự.
Tối đó, tôi ghi lại toàn bộ cuộc gọi vào sổ trực theo đúng quy trình, tay vẫn còn run khi viết, và cô Hằng dặn tôi về nhà nghỉ ngơi sớm, đừng để ca trực này ám ảnh tới mức không ngủ được. Tôi gật đầu vâng dạ, nhưng khi thật sự nằm xuống giường tối hôm đó, tôi biết mình sẽ không dễ dàng chợp mắt, đầu óc cứ lặp đi lặp lại giọng nói run rẩy của Anh Tú, câu "nhiều thứ dạo này em thấy không còn quan trọng nữa" cứ vang lên không dứt, xen lẫn với chính những đêm mất ngủ của bản thân tôi mà tôi vẫn chưa từng thật sự đối diện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →