🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chủ nhật đó, tôi tới thăm ba ở căn hộ mới thuê lần thứ hai, lần này không còn cảm giác gượng gạo như lần đầu, đường đi đã quen thuộc hơn hẳn, chỉ mười lăm phút đạp xe từ nhà.

Căn hộ nhỏ, một phòng ngủ, một phòng khách kiêm bếp, đồ đạc còn ít ỏi nhưng đã ngăn nắp hơn lần trước tôi ghé, vài bức ảnh gia đình cũ được ba dán lên tường, trong đó có một tấm chụp cả ba người chúng tôi ở biển Đồ Sơn hồi tôi còn nhỏ. Trên kệ bếp nhỏ, ba đã sắm thêm được vài cái nồi mới, một cái thớt gỗ còn nguyên tem, những món đồ nhỏ nhặt nhưng cho thấy ba đang thật sự cố gắng xây dựng lại một cuộc sống mới cho riêng mình, không chỉ tồn tại tạm bợ như lần đầu tôi ghé qua.

"Ba nấu món gì hôm nay vậy?" Tôi hỏi, ngó vào bếp nơi ba đang loay hoay với vài nguyên liệu.

"Ba định làm món trứng chiên cà chua, món tủ của ba mà." Ba cười, đưa cho tôi một cái tạp dề. "Con phụ ba thái hành nhé."

Tôi đứng cạnh ba, cầm dao thái hành, mùi hành cay nồng khiến mắt tôi cay xè, nhưng cảm giác đứng cạnh ba trong gian bếp nhỏ này lại mang tới một sự bình yên tôi không ngờ tới.

"Ba ổn không?" Tôi hỏi, lần đầu tiên kể từ khi ba dọn ra, hỏi thẳng câu hỏi tôi vẫn ngại hỏi.

Ba dừng tay, nhìn tôi một lúc, rồi mỉm cười, một nụ cười có chút mệt mỏi nhưng chân thật.

"Ba ổn, chỉ là cần thời gian quen dần thôi." Ba nói. "Còn con, con ổn không?"

Tôi gật đầu, dù trong lòng biết câu trả lời không hoàn toàn đúng, nhưng lúc đó tôi chỉ muốn giữ khoảnh khắc này nhẹ nhàng, không muốn kéo thêm gánh nặng vào buổi tối hiếm hoi này.

Chúng tôi nấu xong, ngồi ăn ở một cái bàn gấp nhỏ kê tạm giữa phòng khách, không sang trọng như bàn ăn ở nhà cũ, nhưng món trứng chiên cà chua vẫn giữ nguyên vị quen thuộc, hương vị tôi lớn lên cùng suốt nhiều năm.

"Con nhớ hồi nhỏ ba hay kể chuyện gì cho con nghe trước khi ngủ không?" Ba hỏi, giữa bữa ăn, giọng hoài niệm.

"Chuyện con cá gỗ biết bơi." Tôi bật cười, ký ức ùa về rõ ràng. "Ba kể chuyện đó cả trăm lần rồi mà lần nào con cũng đòi nghe lại."

Ba cười lớn, kể lại vài chi tiết của câu chuyện cũ, cả hai cùng cười, một tiếng cười thật lòng, nhẹ nhõm, không vướng bận gì tới những giấy tờ, những cuộc họp, những quyết định lớn lao vẫn còn chờ cả hai chúng tôi phía trước.

Sau bữa ăn, tôi phụ ba rửa bát, rồi ngồi cùng ba xem một chương trình truyền hình cũ trên chiếc tivi nhỏ ba mới mua, không nói nhiều, chỉ đơn giản ở bên nhau trong im lặng thoải mái, thỉnh thoảng cả hai cùng bật cười vì một câu thoại vô lý nào đó trong bộ phim đang chiếu.

Lúc tôi ra về, trời đã tối hẳn, ba tiễn tôi xuống tận cổng khu nhà, dặn dò tôi đi đường cẩn thận.

"Cảm ơn ba vì buổi tối nay." Tôi nói, ôm ba một cái thật chặt, cảm nhận rõ mùi nước hoa quen thuộc ba vẫn dùng suốt nhiều năm nay, một mùi hương chưa hề đổi khác dù mọi thứ khác đều đang thay đổi.

"Cảm ơn con đã tới thăm ba." Ba nói, xoa đầu tôi như hồi tôi còn bé. "Nhớ nhắn tin cho ba biết khi về tới nhà nhé."

Tôi đạp xe về nhà trong đêm, gió lạnh đầu đông thổi qua mặt, nhưng lòng tôi vẫn còn giữ nguyên hơi ấm của buổi tối vừa qua, một minh chứng nhỏ rằng dù gia đình tôi đang thay đổi hình dạng, những sợi dây kết nối quan trọng nhất vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là cần được vun đắp theo một cách khác trước đây.

Về tới nhà, tôi nhắn tin cho ba đúng như đã hứa, kèm theo một tin nhắn ngắn cảm ơn ba lần nữa vì buổi tối vui vẻ. Ba nhắn lại ngay, chỉ một dòng "ba cũng vui lắm, ngủ ngon con gái", kèm một biểu tượng trái tim nhỏ ba mới học cách dùng gần đây, khiến tôi bật cười một mình trong phòng. Tôi đặt điện thoại xuống, thay đồ, chuẩn bị lên giường, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn phần lớn những buổi tối gần đây, dù biết rõ ngày mai, những lo toan quen thuộc vẫn sẽ quay trở lại đúng như cũ.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →