Lam nhắn tin mời tôi tới văn phòng nơi chị làm tình nguyện, tổ chức Nhịp Thở, một buổi chiều thứ Bảy, nói rằng có thứ muốn cho tôi xem, thứ có thể giúp tôi hiểu thêm về những gì đang xảy ra.
Văn phòng nhỏ nằm trên tầng hai một toà nhà cũ, vài chiếc bàn làm việc, một kệ tài liệu, và một tấm poster lớn treo tường in sơ đồ ba bước Hỏi, Thuyết phục, Giới thiệu, giống hệt sơ đồ cô Hằng từng vẽ lên bảng trắng ngày huấn luyện đầu tiên.
"Ngồi đi em." Lam nói, kéo ghế cho tôi, rồi lấy từ kệ tài liệu ra một tập hồ sơ mỏng. "Chị nghĩ đã tới lúc em cần hiểu rõ hơn về cách những tài liệu huấn luyện như cuộn băng em từng nghe được soạn ra."
Chị mở tập hồ sơ, chỉ vào một trang có tiêu đề "Hướng dẫn xây dựng ca mô phỏng huấn luyện", giải thích rằng đây là phương pháp chung nhiều tổ chức áp dụng: thay vì dùng nguyên một câu chuyện thật của một người cụ thể, người soạn tài liệu thường kết hợp các chi tiết từ nhiều hồ sơ ẩn danh khác nhau, tạo thành một "ca tổng hợp điển hình", đại diện cho mẫu hình phổ biến nhất trong số các trường hợp họ từng gặp.
"Vậy ca em nghe được không hoàn toàn là chuyện của chị?" Tôi hỏi, cố hiểu cho đúng.
"Cốt lõi là chuyện của chị và bạn chị." Lam gật đầu. "Nhưng người soạn tài liệu huấn luyện năm đó, một cô giáo cũ của trường, đã thêm vào vài chi tiết chung, những dấu hiệu và hoàn cảnh phổ biến nhất mà cô ấy quan sát được qua nhiều năm làm công tác tư vấn, để bài học có tính ứng dụng rộng hơn, không chỉ riêng cho một trường hợp."
Chị lật sang trang cuối, chỉ vào một dòng ghi chú viết tay bên lề, nét chữ khác với phần đánh máy chính.
"Mẫu hình áp lực gia đình rạn nứt kết hợp áp lực thành tích học tập lặp lại ở gần một phần ba số ca chúng tôi từng tiếp nhận mỗi năm." Tôi đọc to dòng chữ đó, cảm giác một điều gì đó vừa vỡ oà trong đầu.
Một phần ba. Không phải một con số ngẫu nhiên, mà một mẫu hình đủ phổ biến để khớp không chỉ với câu chuyện của Lam, mà với hàng trăm, hàng ngàn học sinh khác đang trải qua đúng dạng khủng hoảng tương tự, trong đó có tôi.
"Vậy những gì em nghe được không phải là em bị chọn bởi điều gì siêu nhiên cả." Tôi nói, chậm rãi, như đang tự thuyết phục chính mình. "Chỉ là em đang sống đúng một mẫu hình rất phổ biến, và tài liệu huấn luyện đó, dù được ghi từ tám năm trước, vẫn khớp với em vì nó được viết để khớp với rất nhiều người."
"Chị nghĩ đúng là vậy." Lam nói, rồi ngập ngừng thêm một chút. "Còn về việc vì sao nó lại phát ra đúng vào mười bảy giờ bốn mươi bảy phút, chị nghĩ phần đó có liên quan tới chị nhiều hơn. Chị vẫn giữ thói quen gọi vào số máy cũ đó, vào đúng giờ ca trực cũ của chị kết thúc, một cách để chị tự kiểm tra xem mình đã đủ vững vàng để nghe lại câu chuyện đó chưa. Có lẽ, bằng cách nào đó chị cũng không hiểu hết, đường dây cũ và cuộn băng huấn luyện đã bị lẫn vào nhau qua hệ thống điện thoại cũ của trường."
Tôi ngồi im, để tất cả những mảnh ghép cuối cùng này lắng xuống. Không phải phép màu, không phải định mệnh, chỉ là sự chồng chập của một mẫu hình phổ biến, một thói quen của con người thật, và có lẽ một trục trặc kỹ thuật nào đó không ai từng lý giải hết.
"Cảm ơn chị đã cho em biết tất cả những điều này." Tôi nói, giọng nhẹ nhõm hơn hẳn khi bước vào văn phòng.
Trên đường về, tôi không đạp xe ngay, mà đứng lại một lúc bên đường, nhìn xuống dòng người qua lại, nghĩ tới cái mẫu hình một phần ba kia, nghĩ tới bao nhiêu bạn học khác ngoài kia có lẽ cũng đang mang đúng những dấu hiệu tôi từng được dạy để nhận ra ở người khác.
Tối đó, về tới nhà, tôi đứng trước gương phòng tắm rất lâu, lần đầu tiên thật sự nhìn thẳng vào chính mình thay vì lướt qua như mọi khi. Quầng thâm dưới mắt, gò má có phần hóp lại so với vài tháng trước, một điều tôi luôn có lý do để giải thích riêng lẻ, nhưng chưa từng ghép chúng lại thành một bức tranh chung, cho tới đúng khoảnh khắc này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →