🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cả buổi chiều hôm đó, tôi đã biết trước điều gì sắp tới. Mẹ nhắn tin lúc giờ ra chơi, chỉ vỏn vẹn "chiều nay mẹ ký nốt giấy tờ, tối về mẹ nói chuyện với con", không có biểu tượng cảm xúc nào đi kèm như mẹ vẫn hay dùng. Tôi đọc tin nhắn đó giữa tiết Hoá, không nghe được cô giáo giảng gì suốt phần còn lại của tiết học, chỉ nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, đọc đi đọc lại tới khi các con chữ nhoè đi trước mắt.

Mẹ về nhà muộn hơn thường lệ tối hôm đó, tôi nghe tiếng chìa khoá lạch cạch ở cửa lâu hơn bình thường, như thể tay mẹ không vững để tra đúng ổ khoá ngay từ lần đầu.

"Mẹ về rồi." Mẹ nói, giọng nhỏ, đặt túi xách xuống ghế, không đi thẳng vào bếp như mọi khi.

Tôi bước ra khỏi phòng, nhìn mẹ, và không cần mẹ nói thêm gì, tôi đã biết. Có một phong bì giấy tờ trong tay mẹ, mỏng nhưng nặng trĩu theo cách tôi chưa từng thấy một tờ giấy nào nặng tới vậy.

"Xong rồi con." Mẹ nói, cố giữ giọng bình thản, nhưng tôi thấy rõ đôi mắt mẹ đỏ hoe. "Mọi thủ tục đã hoàn tất."

Tôi gật đầu, nghe mình nói "dạ, con biết rồi ạ", một giọng đều đều, phẳng lặng tới mức chính tôi cũng ngạc nhiên, như thể có ai đó khác đang mượn miệng tôi để nói thay.

"Con ổn không?" Mẹ hỏi, bước tới, định ôm tôi.

"Con ổn ạ." Tôi nói, lùi lại một bước nhỏ, không hẳn cố ý, chỉ là cơ thể tự phản ứng. "Con vào phòng học bài đây."

Tôi về phòng, đóng cửa lại, ngồi xuống mép giường. Tôi không mở đèn bàn học, không lấy sách vở ra, chỉ ngồi đó, trong bóng tối nhá nhem chỉ có ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa.

Tôi không khóc. Tôi không hét lên. Tôi chỉ ngồi, tay đặt trên đùi, không cử động, nhìn vào một điểm cố định trên bức tường đối diện mà không thật sự nhìn thấy gì.

Bữa tối mẹ để phần trên bàn học, tôi không động tới, dù bụng đã trống rỗng từ chiều. Cảm giác đói không tới được, như thể cơ thể tôi đã tắt đi một công tắc nào đó, chỉ còn lại một sự nặng nề lan khắp từng thớ thịt, khiến ngay cả việc nhấc tay lên cũng trở thành một việc quá sức.

Điện thoại tôi để trên bàn học, cách giường một quãng, tôi đã đẩy nó ra xa hơn bình thường từ lúc bước vào phòng, không hẳn có chủ đích rõ ràng, chỉ là một cảm giác mơ hồ rằng mình không muốn, không thể, chạm vào bất cứ điều gì đòi hỏi phải phản hồi, phải là chính mình của mọi ngày.

Tôi ngồi như vậy rất lâu, không biết bao lâu, thời gian trôi qua theo một cách khác hẳn bình thường, vừa chậm chạp vừa mơ hồ, không còn ranh giới rõ ràng giữa phút này và phút sau. Hơi thở tôi nông hơn, ngắn hơn, như thể phổi cũng đang cố thu mình lại nhỏ nhất có thể.

Có lúc tôi nghe tiếng mẹ đi ngang qua cửa phòng, chậm lại một nhịp như định gõ cửa, rồi lại thôi, bước chân xa dần về phía phòng khách. Tôi không gọi mẹ vào, dù một phần trong tôi rất muốn, chỉ là phần muốn ấy bị chôn quá sâu dưới lớp tê liệt đang bao trùm, không đủ sức trồi lên thành một hành động cụ thể nào, dù chỉ là cất tiếng gọi hai chữ "mẹ ơi".

Tôi nghĩ tới tất cả những gì đã dồn lại: gia đình tan vỡ, chương trình có nguy cơ đóng cửa, gánh nặng của Anh Tú, của Lam, của cả những cuộc gọi tôi vẫn nghe mỗi tuần. Tất cả cùng lúc đè xuống, nặng hơn bất cứ điều gì tôi từng phải mang một mình trước đây, và lần đầu tiên, tôi không tìm thấy sức để đẩy nó ra, để tự nhủ mình sẽ ổn thôi như mọi lần khác.

Ngoài kia, đèn hành lang tắt, có lẽ mẹ đã đi ngủ, hoặc chỉ đang ngồi một mình trong bóng tối phòng khách như tôi đang ngồi một mình trong bóng tối phòng riêng.

Đúng lúc đó, trên bàn học cách xa nơi tôi ngồi, màn hình điện thoại bất chợt sáng lên, một luồng ánh sáng trắng cắt ngang qua bóng tối căn phòng, kèm theo tiếng rung nhẹ trên mặt gỗ.

Tên hiện lên màn hình, chữ trắng nổi bật giữa nền tối: Ngọc Minh. Giờ hiển thị ngay bên dưới: 23:58.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →