Điện thoại vẫn rung trên bàn, ánh sáng trắng nhấp nháy trong bóng tối. Tôi nhìn nó một lúc, không di chuyển ngay, rồi một điều gì đó, có lẽ chỉ là phản xạ với âm thanh quen thuộc của tiếng chuông Minh vẫn hay gọi, khiến tay tôi từ từ với tới, nhấc máy lên.
"Alo." Tôi nói, giọng khàn đặc, không giống giọng mình mọi khi.
"Ăn Nờ, ê." Giọng Minh vang lên, có chút gấp gáp, khác hẳn cách nó vẫn thường bắt đầu cuộc gọi. "Tao vừa nằm không ngủ được, tự nhiên thấy lo lo cho mày. Mày đang làm gì đấy?"
Tôi không trả lời ngay, cổ họng nghẹn cứng, không phát ra nổi một âm thanh nào, chỉ có hơi thở đứt quãng lọt qua đường dây.
"An?" Giọng Minh đổi khác hẳn, nghiêm túc, cảnh giác. "Mày sao vậy? Nói gì đi."
"Ba mẹ tao..." Tôi cố nói, giọng vỡ ra giữa chừng. "Ký xong rồi."
Một khoảng lặng ngắn ở đầu dây bên kia, rồi giọng Minh vang lên, chắc chắn, dứt khoát hơn bất cứ lần nào tôi từng nghe từ nó.
"Ê, tao đây, đừng có im." Minh nói, không còn chút đùa cợt nào như những lần trước. "Tao qua ngay bây giờ, mày đợi tao nhé, đừng tắt máy."
"Giờ này rồi, mày..." Tôi định nói không cần đâu, nhưng Minh đã cắt ngang.
"Tao không hỏi ý kiến mày đâu, tao đang mặc áo khoác rồi đây." Giọng nó vừa cương quyết vừa run nhẹ, tôi nghe rõ tiếng cửa mở, tiếng bước chân vội vã. "Mày cứ nói chuyện với tao trong lúc tao đạp xe qua, được không?"
Tôi gật đầu, dù Minh không nhìn thấy, rồi khẽ nói "được", giọng vẫn còn run nhưng đã có gì đó bắt đầu tan ra trong lồng ngực, một tảng băng đang nứt vỡ chậm rãi.
Minh nói chuyện liên tục suốt quãng đường, kể về đủ thứ chuyện không đầu không cuối, về con mèo hàng xóm nhà nó vừa đẻ, về một bộ phim nó mới xem dở, giọng nói đều đều nhưng không ngừng nghỉ, như một sợi dây nó đang cố giữ chặt để kéo tôi lại gần mặt đất.
Tôi lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài từ ngắn, cảm nhận rõ hơi thở mình dần đều trở lại, cảm nhận rõ cơ thể mình đang dần thoát khỏi trạng thái tê liệt đã bao trùm suốt gần một tiếng đồng hồ qua.
Khoảng mười lăm phút sau, có tiếng chuông cửa vang lên. Tôi bật dậy, ra mở cửa, thấy Minh đứng đó, tóc còn rối vì gió, thở hổn hển vì đạp xe vội, và ngay phía sau nó, cô Hằng cũng vừa tới, áo khoác khoác vội ra ngoài bộ đồ ở nhà, vẻ mặt lo lắng nhưng bình tĩnh.
"Minh nhắn tin cho cô ngay khi nghe giọng em." Cô Hằng nói, bước vào, không chờ tôi mời. "Cô tới xem em thế nào."
Tôi đứng đó, nhìn cả hai người, nước mắt bất chợt trào ra thành tiếng, lần đầu tiên sau rất lâu tôi để mình khóc thật sự trước mặt người khác, không kìm nén, không cố tỏ ra ổn.
Minh ôm chầm lấy tôi, không nói gì thêm, chỉ giữ tôi thật chặt. Cô Hằng đứng cạnh, đặt một tay lên lưng tôi, nhẹ nhàng, kiên định.
Mẹ chạy ra từ phòng khách, thấy cảnh tượng đó, vội vàng ôm lấy tôi từ phía bên kia, cả ba người vây quanh tôi trong một vòng tay ấm áp giữa đêm khuya, không ai hỏi gì thêm ngay lúc đó, chỉ để tôi khóc cho tới khi cảm xúc trong tôi dần lắng xuống.
Cô Hằng pha cho tôi một cốc nước ấm, ngồi xuống cạnh, chờ tôi bình tĩnh lại hẳn mới nhẹ nhàng hỏi han, không dồn dập, chỉ từng câu một, đúng cách cô vẫn dạy chúng tôi khi tiếp nhận một ca thật. Mẹ ngồi ở phía bên kia, tay không rời tay tôi, thỉnh thoảng siết nhẹ như để nhắc tôi rằng mẹ vẫn ở đó. Minh ngồi dưới sàn, tựa đầu vào mép giường, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ở lại cho tới khi tôi thật sự yên tâm được rằng mình không cần phải một mình đối diện với đêm nay nữa.
Gần một giờ sáng, khi mọi thứ đã lắng xuống, cô Hằng dặn tôi ngày mai nghỉ học một buổi, tới gặp cô ở trường để nói chuyện kỹ hơn, và quan trọng nhất, dặn tôi giữ số điện thoại của cô lưu sẵn, gọi bất cứ lúc nào, không cần đợi tới giờ hành chính. Minh ở lại ngủ cùng tôi đêm đó, kéo chăn đắp cho cả hai, nằm cạnh không nói gì thêm, chỉ để sự hiện diện của nó là đủ.
Nếu bạn hoặc ai đó quanh mình đang trải qua một đêm nặng nề như vậy, đừng chờ tới khi có người tự tìm tới. Đường dây nóng Ngày Mai: 096 306 1414, hoạt động 8h-20h hằng ngày, miễn phí, lắng nghe không phán xét. Tổng đài quốc gia bảo vệ trẻ em 111, trực 24/24, miễn phí cước viễn thông. Một cuộc gọi không giải quyết hết mọi chuyện, nhưng nó có thể là điều giữ bạn ở lại tới sáng mai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →