🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, tôi tới phòng tư vấn đúng giờ hẹn, mẹ xin phép nhà trường cho tôi nghỉ tiết đầu, dù tôi đã ngủ được vài tiếng nhờ có Minh ở bên, cảm giác kiệt sức vẫn còn bám lấy cơ thể.

Cô Hằng đã pha sẵn một ấm trà, đợi tôi ngồi xuống mới bắt đầu, không vội vàng, không dồn dập.

"Em không cần kể hết ngay nếu chưa sẵn sàng." Cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Cô chỉ muốn em biết, phòng này luôn mở, bất cứ lúc nào."

Tôi ngồi im một lúc, hai tay ôm lấy cốc trà ấm, cảm nhận hơi nóng lan qua lòng bàn tay, rồi tôi hít một hơi sâu, quyết định.

"Con muốn kể hết, cô ạ." Tôi nói, giọng vẫn còn run nhưng chắc chắn hơn hẳn tối qua. "Không chỉ chuyện đêm qua, mà cả những gì con giấu suốt từ đầu năm học tới giờ."

Cô Hằng gật đầu, đặt cốc trà xuống, dành cho tôi toàn bộ sự chú ý.

Tôi kể, chậm rãi, từng chút một, về những đêm mất ngủ kéo dài không phải chỉ vài lần mà đã thành thói quen, về những bữa ăn tôi bỏ qua mà tự nhủ chỉ là không đói, về cảm giác nặng nề đè lên ngực mỗi khi nghĩ tới việc phải chọn giữa ba và mẹ, về áp lực từ chương trình đang có nguy cơ đóng cửa, về cả gánh nặng tôi tự đặt lên vai mình khi cố giúp Anh Tú mà không dám thừa nhận bản thân cũng đang cần được giúp.

"Con cứ nghĩ mình phải mạnh mẽ, vì con là trực viên, vì con vẫn dạy người khác nhận ra dấu hiệu cảnh báo mà." Tôi nói, giọng nghẹn lại. "Con không nghĩ những dấu hiệu đó cũng đang xảy ra với chính con."

Cô Hằng lắng nghe hết, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu nhẹ để tôi biết cô vẫn đang ở đó, đúng cách chính tôi vẫn làm khi nghe một cuộc gọi thật.

Khi tôi kể xong, cô im lặng một lúc, rồi nói, giọng vừa nghiêm túc vừa ấm áp.

"Không ai phải một mình nghe hết cuộc gọi này, kể cả em." Cô nói, và lần này, câu nói quen thuộc ấy không còn là một bài học lý thuyết cô dạy cho cả đội, mà là một lời nói dành riêng cho tôi, đúng lúc tôi cần nghe nó nhất.

"Cô sẽ sắp xếp cho em gặp một chuyên gia tâm lý ngoài trường, người có thể đồng hành cùng em lâu dài hơn những gì cô có thể làm ở đây." Cô nói tiếp, giọng chắc chắn. "Không phải vì em yếu đuối, mà vì em xứng đáng được hỗ trợ đúng cách, giống như em vẫn luôn nói với những người gọi tới đường dây."

Tôi gật đầu, một cảm giác nhẹ nhõm lạ lùng lan toả trong lòng, không phải vì mọi vấn đề đã biến mất, mà vì lần đầu tiên, tôi không còn phải mang chúng một mình nữa, không còn phải đợi một cuộc khủng hoảng khác xảy tới mới dám nói ra sự thật.

"Cảm ơn cô." Tôi nói, giọng khẽ nhưng chân thành.

"Cảm ơn em đã tin cô đủ để nói ra." Cô Hằng đáp, mỉm cười. "Đó là bước khó nhất, và em vừa làm được."

Trước khi tôi rời phòng, cô đưa cho tôi một tờ giấy nhỏ, ghi sẵn số điện thoại của chuyên gia tâm lý cô vừa nhắc tới, cùng với hai số hotline khác cô luôn dặn cả đội ghi nhớ, phòng khi cần tới.

Tôi cầm tờ giấy, gấp gọn cất vào ví, rồi bước ra khỏi phòng tư vấn với một bước chân nhẹ hơn hẳn lúc bước vào, không phải vì mọi khó khăn đã qua, mà vì tôi biết, từ hôm nay, tôi không còn phải một mình bước tiếp con đường phía trước nữa.

Ra tới hành lang, tôi nhắn tin cho Minh, kể lại ngắn gọn buổi nói chuyện vừa rồi. Nó nhắn lại ngay một tràng dài đầy tự hào, xen lẫn vài biểu tượng mặt cười, kết thúc bằng một câu khiến tôi bật cười giữa hành lang vắng: "Thấy chưa, tao đã bảo mày không cần gồng một mình rồi mà, giờ thì tin tao chưa."

Buổi chiều hôm đó, tôi quay lại lớp học kịp tiết thứ ba, cảm nhận rõ một sự khác biệt nhỏ nhưng chắc chắn trong cách mình ngồi giữa lớp, không còn cái cảm giác phải gồng mình giữ vững một lớp vỏ bình thường như mọi ngày trước đó. Tôi vẫn mệt, vẫn còn rất nhiều điều chưa giải quyết xong, nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi cảm thấy mình đang đi cùng người khác trên con đường đó, thay vì một mình gồng gánh nó phía sau một nụ cười giả tạo.

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →