Anh Tú đã gặp cô Hằng đúng như đã hứa hôm thứ Hai tuần trước, buổi gặp diễn ra ổn, cô đã bắt đầu đồng hành cùng cậu, dù cậu vẫn chưa đủ can đảm nói thật với ba mẹ về những gì mình đang trải qua.
Chiều thứ Sáu đó, tôi trực ca cùng Diễm Quỳnh, một ca trực bình thường như bao ca khác, cho tới khi điện thoại đường dây thật đổ chuông ngoài giờ dự kiến, gần bảy giờ tối, muộn hơn khung giờ quen thuộc của Anh Tú rất nhiều.
Tôi nhấc máy, và ngay lập tức nhận ra giọng cậu, nhưng khác hẳn mọi lần, gấp gáp, nghẹn ngào, xen lẫn tiếng thở dồn dập.
"Chị ơi, em vừa nói với ba mẹ." Cậu nói, giọng vỡ vụn. "Ba nói em chỉ đang tìm cớ để lười học, mẹ thì khóc, bảo em làm mẹ thất vọng. Em không nên nói gì cả, đáng lẽ em không nên nói."
Tim tôi thắt lại, nhận ra ngay mức độ nghiêm trọng của tình huống, khác hẳn mọi cuộc gọi trước đó.
"Anh Tú, chị rất tiếc vì buổi nói chuyện không như em mong đợi." Tôi nói, cố giữ giọng vững vàng nhất có thể, dù tay đã bắt đầu run. "Nhưng em đã làm đúng khi nói ra sự thật, điều đó rất dũng cảm, dù kết quả không như em hy vọng."
"Em không biết còn cố được nữa không." Cậu nói, giọng nhỏ dần, run rẩy rõ rệt. "Em mệt quá rồi chị ơi."
Tôi ra hiệu ngay cho Diễm Quỳnh, nó lập tức đứng dậy chạy đi gọi cô Hằng, không cần tôi phải nói thêm lời nào, cả đội đã quá quen với quy trình này.
"Chị đang ở đây, chị không đi đâu cả." Tôi nói, giọng chậm rãi, chắc chắn. "Em đang ở đâu bây giờ?"
"Trong phòng em, cửa đóng." Cậu nói.
"Chị cần em mở cửa phòng ra được không, hoặc gọi ai đó trong nhà lại gần em?" Tôi hỏi, nhớ lại đúng nguyên tắc: không để người gọi ở một mình trong không gian khép kín khi đang khủng hoảng, luôn tìm cách kết nối họ với một người thật ở gần nhất.
Có một khoảng lặng dài, rồi tiếng cậu đáp, giọng yếu ớt. "Được, em mở cửa."
Đúng lúc đó, cô Hằng bước vào phòng, ngồi ngay xuống cạnh tôi, ra hiệu cho tôi tiếp tục nói chuyện trong khi cô lặng lẽ dùng điện thoại bàn khác, liên hệ khẩn với số điện thoại phụ huynh đã lưu trong hồ sơ ca của Anh Tú.
"Anh Tú, chị muốn em biết, chị và cô giáo của chị đang tìm cách để có người tới bên em ngay bây giờ, được không?" Tôi nói, giữ giọng đều đặn, ấm áp nhất có thể. "Em cứ nói chuyện với chị trong lúc chờ nhé, em không cần phải cố mạnh mẽ lúc này đâu."
Cậu bắt đầu kể, đứt quãng, về áp lực dồn nén suốt nhiều tháng qua, về nỗi sợ làm ba mẹ thất vọng, và tôi lắng nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng đáp lại bằng những câu ngắn để cậu biết mình không cô đơn trong khoảnh khắc này.
Khoảng mười phút sau, cô Hằng ra hiệu cho tôi, ba của Anh Tú đã bắt máy, đang vội vã trở về nhà, giọng ông trong điện thoại của cô đầy hoảng hốt và ăn năn.
"Anh Tú, ba em đang trên đường về nhà rồi." Tôi nói. "Em có thể ở lại trên đường dây với chị cho tới khi ba em về không?"
"Vâng." Cậu đáp, giọng đã bớt run hơn một chút.
Chúng tôi ở lại trên đường dây cùng nhau thêm gần hai mươi phút nữa, cho tới khi cậu báo ba đã về, đang gõ cửa phòng. Tôi nghe tiếng cửa mở, tiếng ba cậu nói gì đó nghẹn ngào, rồi Anh Tú nói khẽ vào điện thoại trước khi cúp máy, "cảm ơn chị, em ổn rồi", và tôi tin cậu, không phải vì câu nói đó hoàn hảo, mà vì lần đầu tiên, cậu không còn phải đối diện với đêm nay một mình.
Tôi đặt ống nghe xuống, cả người run rẩy vì căng thẳng vừa trải qua, cô Hằng ôm lấy vai tôi, không nói gì, chỉ để tôi ngồi yên lấy lại hơi thở.
Nếu bạn hoặc ai đó quanh mình đang ở trong một khoảnh khắc như Anh Tú tối nay, đừng chờ tới khi mọi thứ tồi tệ hơn mới tìm người giúp. Đường dây nóng Ngày Mai: 096 306 1414, hoạt động 8h-20h hằng ngày, miễn phí, lắng nghe không phán xét. Tổng đài quốc gia bảo vệ trẻ em 111, trực 24/24, miễn phí cước viễn thông. Nói ra không phải là yếu đuối, đó là điều dũng cảm nhất có thể làm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →