🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi họp hội đồng nhà trường diễn ra vào một sáng thứ Bảy, phòng họp lớn kê bàn ghế theo hình chữ U, đông đủ thành viên ban giám hiệu, đại diện giáo viên, và cả một vài phụ huynh được mời tham dự, trong đó tôi nhận ra ông Vinh, người phụ huynh từng gửi đơn khiếu nại, ngồi ở hàng ghế cuối.

Cô Hằng đứng lên trình bày trước, mở đầu bằng những con số cả đội đã dày công tổng hợp: hơn bảy mươi ca liên hệ tính tới thời điểm hiện tại, trong đó có ba ca được đánh giá là nguy cơ cao, đều đã được xử lý đúng quy trình, kết nối kịp thời với người lớn và chuyên gia.

"Chương trình này không thay thế vai trò của gia đình hay chuyên gia tâm lý." Cô nói, giọng chắc chắn, ánh mắt quét qua cả phòng họp. "Nó là một cầu nối, một nơi các em cảm thấy đủ an toàn để nói ra điều đầu tiên, trước khi được dẫn dắt tới đúng người có thể giúp các em nhiều hơn."

Thầy Bách, ngồi ở vị trí chủ trì, gật đầu, đặt vài câu hỏi về quy trình giám sát, về cách chương trình đảm bảo an toàn cho cả người gọi lẫn trực viên. Cô Hằng trả lời từng câu một, rõ ràng, có dẫn chứng cụ thể.

Tới lượt tôi, theo sự sắp xếp trước với cô Hằng, tôi đứng lên chia sẻ một câu chuyện, ẩn danh hoàn toàn, không nêu tên ai, về một lần tôi giúp một người bạn cùng trường vượt qua một đêm khó khăn nhờ đúng quy trình đã học, nhờ có cô Hằng luôn sẵn sàng hỗ trợ ngay khi cần.

"Nếu không có chương trình này, có lẽ bạn ấy đã phải một mình đối diện với đêm đó." Tôi nói, giọng run nhẹ nhưng cố giữ vững. "Và em không chắc kết quả sẽ ra sao nếu không có ai ở bên."

Căn phòng im lặng một lúc sau khi tôi nói xong. Tôi liếc nhìn ông Vinh, thấy ông cúi đầu, vẻ mặt trầm ngâm, không còn vẻ gay gắt như lần tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của ông với cô Hằng.

"Tôi hiểu giá trị của chương trình." Thầy Bách nói, sau một khoảng lặng dài. "Nhưng tôi vẫn giữ nguyên mối lo về việc học sinh phải chịu trách nhiệm cho những tình huống nghiêm trọng như vậy."

"Thầy nói đúng." Cô Hằng đáp, không phản bác. "Đó là lý do tôi đề xuất một thay đổi trong quy trình: bổ sung thêm một giáo viên phụ trách thứ hai, để đảm bảo luôn có ít nhất hai người lớn có chứng chỉ nghiệp vụ giám sát chương trình, thay vì chỉ một mình tôi như hiện tại."

Thầy Bách gật đầu, có vẻ hài lòng với đề xuất đó, ghi chú lại vào tập hồ sơ trước mặt.

Ông Vinh, bất ngờ giơ tay xin phát biểu, giọng ông chậm rãi hơn hẳn lần tôi nghe được ở hành lang.

"Tôi vẫn nghĩ nên có cách nào đó để phụ huynh được biết sớm hơn khi con mình gặp vấn đề nghiêm trọng." Ông nói. "Nhưng nghe những gì vừa chia sẻ, tôi hiểu tại sao đôi khi các em cần một khoảng cách nhất định để dám nói thật. Tôi không rút đơn, nhưng tôi ủng hộ việc cải thiện quy trình thay vì đóng cửa hoàn toàn."

Buổi họp kéo dài thêm gần một tiếng nữa, với nhiều câu hỏi và trao đổi khác, nhưng không khí đã bớt căng thẳng hơn hẳn so với lúc bắt đầu. Cuối buổi, thầy Bách thông báo hội đồng sẽ họp riêng để đưa ra quyết định cuối cùng, dự kiến công bố trong tuần tới.

Ra khỏi phòng họp, tôi thở phào, cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn hồi hộp vẫn chưa dứt hẳn. Cô Hằng vỗ vai tôi, mỉm cười.

"Em làm rất tốt, An." Cô nói. "Dù kết quả thế nào, cô tin chúng ta đã làm hết sức mình."

Tôi gật đầu, nhìn về phía ông Vinh đang rời phòng họp, dáng vẻ trầm ngâm nhưng không còn vẻ thù địch như trước, và tôi hiểu, dù cuộc chiến này chưa hoàn toàn kết thúc, ít nhất chúng tôi đã tạo ra được một sự thay đổi nhỏ trong cách một người nhìn nhận về chương trình mình đang cố gắng bảo vệ.

Ngoài sân trường, Minh, Gia Bảo và Diễm Quỳnh đã đợi sẵn từ lúc nào, cả ba xúm lại hỏi dồn dập ngay khi thấy tôi và cô Hằng bước ra.

"Sao rồi, sao rồi?" Diễm Quỳnh hỏi trước tiên, giọng nôn nóng.

"Chưa có kết quả cuối cùng, nhưng không khí tốt hơn tao tưởng nhiều." Tôi nói, và cả nhóm cùng thở phào, Gia Bảo đấm nhẹ vào vai tôi một cái ra chiều khích lệ.

"Tao tin là được." Minh nói, chắc nịch, khoác tay qua vai tôi. "Đi ăn gì đó ăn mừng trước đi, coi như tự thưởng cho cả tuần vừa rồi."

Cả nhóm cười, kéo nhau ra quán bún cá quen thuộc gần cổng trường, nơi tôi và Minh vẫn hay ghé, một khoảnh khắc nhẹ nhõm hiếm hoi giữa cả một chuỗi ngày căng thẳng, và tôi cho phép mình tận hưởng nó trọn vẹn, không lo lắng thêm gì về những gì còn chưa ngã ngũ phía trước.

Hết Chương 45

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 46
← TrướcTiếp →