🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảng thông báo trường có một tờ giấy mới dán vào sáng thứ Hai, ngay khi tôi vừa dắt xe vào cổng, đã thấy một đám học sinh xúm lại đọc, trong đó có cả Gia Bảo và Diễm Quỳnh đang len vào giữa đám đông.

Tôi chen tới gần, tim đập nhanh, đọc dòng chữ in đậm ở đầu trang thông báo.

"Hội đồng nhà trường quyết định tiếp tục duy trì chương trình Đường Dây Nóng Của Trường, với các điều chỉnh về quy trình giám sát..."

Tôi đọc tiếp, thấy nội dung nêu rõ việc bổ sung thêm một giáo viên phụ trách thứ hai, cùng vài điều chỉnh nhỏ khác về quy trình báo cáo, nhưng điều quan trọng nhất, chương trình vẫn được giữ lại, không bị đóng cửa.

"Được rồi!" Diễm Quỳnh reo lên, nhảy cẫng lên vui mừng, ôm chầm lấy tôi.

Gia Bảo cười tươi, hiếm khi tôi thấy cậu để lộ cảm xúc rõ ràng như vậy, còn Minh, đứng cạnh tôi từ lúc nào, huých vai tôi, cười toe toét.

"Thấy chưa, tao đã bảo là được mà." Nó nói, đầy tự hào như thể chính nó vừa đấu tranh thành công.

Cô Hằng xuất hiện phía sau đám đông, dáng vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn những tuần căng thẳng vừa qua, mỉm cười nhìn cả bốn chúng tôi đang vui mừng bên bảng thông báo.

"Cảm ơn tất cả các em." Cô nói, khi chúng tôi tới gần. "Không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng của các em, có lẽ kết quả đã khác."

"Cô mới là người đấu tranh nhiều nhất." Tôi nói, mỉm cười.

"Chúng ta đấu tranh cùng nhau." Cô đáp, ánh mắt ấm áp. "Đó mới là điều quan trọng."

Buổi sáng hôm đó, không khí phòng trực khi cả đội tụ họp lại sau giờ học đầy tiếng cười, một sự nhẹ nhõm chân thật lan toả khắp căn phòng vốn đã chứng kiến biết bao câu chuyện nặng nề suốt học kỳ vừa qua.

"Vậy giáo viên phụ trách thứ hai sẽ là ai ạ?" Gia Bảo hỏi, tò mò.

"Cô chưa biết chắc, ban giám hiệu đang xem xét." Cô Hằng nói. "Nhưng cô nghĩ đó là một điều tốt, có thêm một người lớn để san sẻ trách nhiệm, để không ai trong chúng ta phải một mình gánh vác quá nhiều như trước."

Tôi gật đầu, nghĩ tới câu chuyện của Lam năm nào, tới bài học đắt giá mà chương trình này đã phải trả giá để có được, và tôi thầm cảm ơn vì giờ đây, chúng tôi không còn phải lặp lại sai lầm đó nữa.

Buổi chiều, tôi nhắn tin báo tin vui cho ba, cho mẹ, cả hai đều nhắn lại chúc mừng, mẹ còn hứa tối nay sẽ nấu món tôi thích để ăn mừng. Tôi cất điện thoại, nhìn quanh phòng trực một lượt, nhìn chiếc máy bàn cũ vẫn nằm im trong góc, và lần đầu tiên, tôi nhìn nó không còn với ánh mắt sợ hãi hay tò mò dò xét, mà với một sự trân trọng lặng lẽ, như nhìn một người bạn đồng hành đã cùng tôi đi qua một chặng đường dài và khó khăn.

Trưa hôm đó, cả đội rủ nhau ra quán bún cá chợ Ga ăn mừng, mẹ Minh nghe tin vui còn tặng thêm mỗi đứa một bát đầy ắp, không lấy tiền dù cả nhóm nhất quyết đòi trả. Chúng tôi ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ thấp quen thuộc, tiếng cười nói rộn rã hoà lẫn tiếng chợ ồn ào buổi trưa, một khoảnh khắc bình dị nhưng đáng nhớ hơn hẳn bất kỳ bữa tiệc sang trọng nào tôi từng tham dự.

"Học kỳ sau chắc đỡ căng hơn nhỉ." Diễm Quỳnh nói, húp một thìa nước dùng, giọng đầy hy vọng.

"Chưa chắc đâu," Gia Bảo cười, "nhưng ít nhất mình không còn phải lo bị đóng cửa nữa."

Cả nhóm cùng cười, và tôi ngồi đó, giữa những người bạn đã cùng mình đi qua một học kỳ đầy sóng gió, cảm nhận rõ một điều gì đó ấm áp và bền vững đang neo giữ lấy chính mình, khác hẳn cảm giác chênh vênh của ngày đầu tiên đứng trước bảng tin trường.

Ăn xong, cả nhóm còn nán lại trò chuyện thêm một lúc, Gia Bảo kể chuyện định nộp hồ sơ vào một trường đại học có ngành công nghệ thông tin ngay tại Hải Phòng để tiện chăm gia đình, Diễm Quỳnh khoe vừa được mẹ hứa cho nuôi thêm một chú mèo con nếu học kỳ này đạt học sinh giỏi. Những câu chuyện nhỏ nhặt, đời thường, nhưng lại khiến tôi thấy trân trọng vô cùng, bởi chúng là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy cuộc sống vẫn tiếp diễn êm đềm, ngay cả sau những sóng gió tưởng chừng không thể vượt qua.

Hết Chương 46

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 47
← TrướcTiếp →