Nhịp sống của tôi giữa hai nhà dần ổn định theo một cách tôi không ngờ tới, không hoàn hảo, nhưng có một trật tự riêng khiến mọi thứ bớt hỗn loạn hơn hẳn những tuần đầu tiên.
Thứ Ba, thứ Năm, cuối tuần cách tuần, tôi ở với ba tại căn hộ nhỏ giờ đã quen thuộc như một ngôi nhà thứ hai, với mùi trứng chiên cà chua đặc trưng và những buổi tối xem tivi cũ trên chiếc ghế sofa be bé kê tạm giữa phòng khách. Những ngày còn lại, tôi ở với mẹ tại căn hộ cũ, nơi giờ đây, dù thiếu vắng một người, vẫn giữ được sự ấm áp quen thuộc theo cách riêng của nó.
Tối thứ Tư đó, tôi ở nhà ba, cả hai ngồi xem một chương trình hài kịch cũ trên tivi, đĩa hạt dưa đặt giữa hai người, tiếng cười của cả hai vang lên đều đặn theo từng tình tiết hài hước của chương trình.
"Con thấy sao, chỗ ở mới của ba ổn không?" Ba hỏi, giữa lúc quảng cáo.
"Ổn ạ, con quen rồi." Tôi nói, thật lòng. "Con thích cái ghế sofa này, dù nó hơi cứng."
Ba cười, gật đầu. "Ba cũng định đổi cái nệm mềm hơn, nhưng chưa có thời gian đi mua."
Điện thoại tôi rung nhẹ trên bàn, một cuộc gọi từ mẹ. Tôi bắt máy, nghe giọng mẹ vang lên, nhẹ nhõm và ấm áp hơn hẳn những cuộc gọi cách đây vài tháng.
"Con đang ở nhà ba à?" Mẹ hỏi. "Mẹ chỉ gọi hỏi thăm thôi, con ăn tối chưa?"
"Ăn rồi mẹ, ba nấu trứng chiên cà chua." Tôi nói, mỉm cười.
"Món tủ của ba mà." Mẹ cười, một tiếng cười nhẹ nhàng không còn chút gượng gạo nào. "Vậy con vui vẻ nhé, mai mẹ đón con đi học."
Tôi cúp máy, quay lại ngồi cạnh ba, kể lại cuộc gọi vừa rồi. Ba gật đầu, không có vẻ khó chịu hay ghen tị gì, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.
"Mẹ con vẫn luôn quan tâm con nhiều lắm." Ba nói. "Ba mừng vì hai mẹ con vẫn ổn."
Tôi nhìn ba, cảm nhận một sự bình yên lạ lùng trong khoảnh khắc đó, một sự bình yên tôi chưa từng nghĩ mình có thể cảm nhận được khi gia đình đã thay đổi hình dạng theo cách này. Không phải mọi thứ đã trở lại như cũ, sẽ không bao giờ trở lại như cũ nữa, nhưng có một hình thức ổn định mới đang dần hình thành, một hình thức không hoàn hảo nhưng chân thật, nơi cả ba và mẹ vẫn là ba mẹ của tôi, chỉ là theo một cách khác trước đây.
Buổi tối đó kết thúc với một giấc ngủ ngon lành hiếm hoi, không mộng mị, không trằn trọc, chỉ đơn giản là một giấc ngủ sâu tôi đã lâu không có được, như thể cơ thể tôi cuối cùng cũng được phép nghỉ ngơi thật sự sau một chặng đường dài đầy sóng gió.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với cảm giác tươi tỉnh hiếm có, ánh nắng sớm mùa đông chiếu qua khung cửa sổ nhỏ của căn hộ ba, và tôi nằm đó một lúc, tận hưởng cảm giác bình yên hiếm hoi này trước khi bắt đầu một ngày mới, một ngày tôi biết sẽ vẫn còn nhiều điều phải đối diện, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy mình đủ sức để đối diện với chúng.
Ba đã dậy trước, đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, mùi trứng ốp la và bánh mì nướng lan khắp căn hộ nhỏ. Tôi ngồi vào bàn, vừa ăn vừa nghe ba kể về kế hoạch cuối tuần này sẽ đưa tôi đi mua sắm chuẩn bị Tết, giọng ba rộn ràng như một đứa trẻ háo hức, khiến tôi bật cười.
"Ba định mua cho con áo mới đón Tết, con thích màu gì?" Ba hỏi, rót thêm trà vào cốc của mình.
"Con chưa nghĩ tới, để con xem sao." Tôi nói, mỉm cười, cảm nhận rõ sự ấm áp giản dị của buổi sáng này, một sự ấm áp không cần phải hoàn hảo hay trọn vẹn theo đúng khuôn mẫu gia đình cũ mới có giá trị. Nó tồn tại theo cách riêng của nó, và tôi học được cách trân trọng nó đúng như hình dạng mới của mình, không so sánh, không tiếc nuối quá nhiều về những gì đã qua.
Ăn sáng xong, ba chở tôi đi học trên chiếc xe máy cũ, gió sớm mùa đông lùa qua áo khoác, nhưng tôi không thấy lạnh, chỉ thấy dễ chịu, tựa đầu nhẹ vào lưng ba như hồi còn nhỏ. Trên đường, ba huýt sáo một giai điệu quen thuộc, tôi nhận ra đó là bài hát ba vẫn hay hát ru tôi ngủ hồi bé, và tôi mỉm cười, không nói gì, chỉ để âm điệu ấy đưa cả hai chúng tôi đi qua những con phố quen thuộc của buổi sáng đầu đông.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →