Lam nhắn tin hẹn gặp tôi lần cuối trước khi học kỳ kết thúc, tại đúng quán trà quen thuộc, chiếc ghế mây sứt chân giờ đã được sửa lại, một chi tiết nhỏ tôi nhận ra ngay khi bước vào.
"Chị sửa ghế rồi à?" Tôi hỏi, ngồi xuống đối diện Lam.
"Ừ, chị nhờ chủ quán sửa hộ tuần trước." Lam mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm hơn hẳn lần đầu tiên tôi gặp chị. "Chị nghĩ đã tới lúc để nó lành lặn trở lại."
Tôi hiểu ý nghĩa sâu xa hơn trong câu nói đó, không chỉ về chiếc ghế, mà về một điều gì đó lớn hơn trong chính Lam.
"Chị dạo này thế nào ạ?" Tôi hỏi.
"Chị khá hơn nhiều." Lam nói, cầm tách trà lên, uống một ngụm dài, không còn chỉ ôm giữ nó như những lần trước. "Chị quyết định thử không gọi vào máy cũ nữa, tuần này là tuần đầu tiên."
"Chị không thấy khó chịu à?" Tôi hỏi, tò mò.
"Có chứ, những ngày đầu khó lắm." Lam thừa nhận, giọng chân thành. "Nhưng chị nghĩ, sau khi kể hết cho em nghe, sau khi biết em đã hiểu và chương trình đang được vận hành đúng cách, chị không cần phải kiểm tra nó nữa. Chị có thể để nó lại phía sau, không phải quên đi, chỉ là không cần bám vào nó như một cách để tự trừng phạt mình nữa."
Tôi gật đầu, cảm động trước sự thành thật của chị.
"Em muốn cảm ơn chị." Tôi nói. "Vì đã kể cho em nghe, dù chị biết điều đó khó khăn thế nào."
"Chị mới là người cần cảm ơn em." Lam nói, ánh mắt ấm áp. "Em đã cho chị một lý do để đối diện với chuyện đó theo một cách lành mạnh hơn, thay vì cứ mãi giữ nó như một vết thương chưa lành."
Chị dừng lại một lúc, rồi nói tiếp, giọng chậm rãi.
"Chị không cứu ai một mình cả." Lam nói, câu nói quen thuộc, nhưng lần này giọng chị mang một sắc thái khác hẳn, ấm áp hơn, nhẹ nhàng hơn, như một lời chúc thay vì một lời tự nhắc nhở đầy tội lỗi. "Chị chỉ không cúp máy. Và em cũng vậy, An à. Em không cần phải cứu ai một mình. Em chỉ cần không cúp máy, không quay lưng, và tin tưởng những người xung quanh em sẽ cùng em gánh vác phần còn lại."
Tôi cảm nhận một sự ấm áp lan toả trong lòng, những lời đó như một món quà quý giá Lam trao lại cho tôi, một bài học chị đã phải trả giá đắt mới học được, giờ đây được truyền lại để tôi không phải đi qua con đường gian nan tương tự.
Chúng tôi ngồi thêm một lúc, trò chuyện về những điều nhẹ nhàng hơn, về dự định của Lam trong công việc, về những kế hoạch của tôi cho học kỳ tới. Khi buổi gặp kết thúc, cả hai đứng dậy, Lam ôm tôi một cái thật chặt trước khi rời đi.
"Giữ liên lạc với chị nhé." Lam nói, vẫy tay chào.
"Chắc chắn rồi ạ." Tôi đáp, nhìn theo dáng chị khuất dần trên con phố nhỏ, một hình bóng giờ đây không còn mang vẻ nặng nề như lần đầu tôi gặp, mà nhẹ nhõm, vững vàng hơn hẳn, như một người cuối cùng cũng tìm được cách đặt xuống một gánh nặng đã mang theo quá lâu.
Tôi ngồi lại thêm một lúc trong quán trà, gọi thêm một cốc trà nóng cho riêng mình, nhìn ra con phố nhỏ ngoài cửa kính, dòng người qua lại tấp nập chuẩn bị cho Tết sắp tới. Tôi nghĩ về hành trình mấy tháng vừa qua, từ ngày đầu tiên hoảng sợ nhấc chiếc ống nghe cũ kỹ lên, cho tới buổi chiều hôm nay, ngồi đây với một sự bình yên tôi chưa từng nghĩ mình có thể đạt được.
Tôi lấy điện thoại ra, lướt lại đoạn tin nhắn với Minh từ những ngày đầu năm học, những dòng chữ ngắn ngủi, vui vẻ, chưa hề biết trước những gì cả hai sắp cùng nhau trải qua, giờ đây đọc lại, tôi thấy được cả một chặng đường mình đã đi qua, không phải một mình, mà cùng với biết bao người đã chọn ở lại bên mình suốt hành trình đó.
Trả tiền trà xong, tôi bước ra khỏi quán, đứng lại một lúc trên vỉa hè, nhìn con ngõ nhỏ nơi quán trà nằm khuất, nơi đã chứng kiến ba cuộc trò chuyện quan trọng nhất đời tôi tính tới thời điểm này. Tôi chụp một tấm ảnh nhỏ, không phải để đăng lên đâu cả, chỉ để giữ lại cho riêng mình, một cách đánh dấu rằng nơi này, dù bình thường trong mắt bất kỳ ai đi ngang qua, lại mang một ý nghĩa đặc biệt trong câu chuyện của tôi và Lam.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →