🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi họp cuối học kỳ của đội trực viên diễn ra vào một chiều thứ Sáu, không khí khác hẳn mọi buổi họp trước đó, vừa có chút lưu luyến của một học kỳ sắp khép lại, vừa có sự háo hức cho những gì sắp tới.

Cô Hằng tập hợp cả bốn chúng tôi, cùng với vị giáo viên mới sẽ đồng hành cùng chương trình từ học kỳ sau, thầy Đặng Quốc Huy, dạy môn Sinh học, một người có vẻ ngoài hiền lành và giọng nói ấm áp ngay từ lần gặp đầu tiên.

"Cô có một thông báo quan trọng." Cô Hằng nói, sau khi giới thiệu thầy Huy với cả đội. "Gia Bảo sẽ lên lớp mười hai cuối, nên từ học kỳ sau, cô muốn giao vai trò nhóm trưởng lại cho An."

Tôi sững người, không ngờ tới điều này, nhìn quanh thấy cả Minh, Diễm Quỳnh đều đang mỉm cười nhìn tôi, có vẻ như họ đã biết trước điều này.

"Em ạ?" Tôi hỏi lại, vẫn chưa hết bất ngờ.

"Em đã cho thấy sự trưởng thành và trách nhiệm rất lớn suốt học kỳ vừa qua." Cô Hằng nói, giọng chân thành. "Cô tin em sẽ làm tốt vai trò này."

Gia Bảo gật đầu, mỉm cười. "Tao ủng hộ hết mình. Mày xứng đáng, An."

Tôi nhìn quanh phòng trực, nhìn từng người trong đội, nhìn cả chiếc máy bàn cũ vẫn nằm im trong góc, và cảm nhận một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra trong chính mình, khác hẳn cô gái rụt rè đứng trước bảng tin trường vào ngày khai giảng cách đây không lâu, chỉ mong tìm một nơi để trốn tránh những rối ren ở nhà.

"Em nhận." Tôi nói, giọng chắc chắn. "Em sẽ cố gắng hết sức."

Cả đội vỗ tay, Diễm Quỳnh ôm chầm lấy tôi, hào hứng chúc mừng. Buổi họp tiếp tục với việc bàn giao công việc, cô Hằng hướng dẫn tôi những trách nhiệm mới của vai trò nhóm trưởng: sắp xếp lịch trực, hỗ trợ huấn luyện thành viên mới, làm cầu nối giữa đội và giáo viên phụ trách.

Sau buổi họp, cả đội cùng nhau dọn dẹp phòng trực chuẩn bị cho kỳ nghỉ Tết sắp tới, những hộp trang trí nhỏ được mang ra, vài dây đèn nhấp nháy được treo lên cửa sổ, không khí rộn ràng xen lẫn sự ấm áp của tình bạn đã gắn bó suốt một học kỳ đầy biến động.

Trong lúc lau dọn kệ tài liệu, tôi dừng lại trước chiếc máy bàn cũ, nhìn nó một lúc lâu. Đã nhiều tuần rồi tôi không nghe thấy nó đổ chuông, kể từ sau buổi gặp cuối với Lam, một sự im lặng kéo dài khiến tôi vừa nhẹ nhõm vừa có chút gì đó khó gọi tên, một nỗi nhớ nhỏ dành cho một chương đã khép lại trong đời mình.

"Mày nhớ nó à?" Minh hỏi, đứng cạnh tôi, nhận ra ánh mắt tôi đang nhìn về phía chiếc máy bàn.

"Không biết nữa." Tôi nói, thành thật. "Chỉ là... nó đã là một phần quan trọng trong hành trình của tao, dù ban đầu nó khiến tao sợ hãi biết bao nhiêu."

Minh khoác tay qua vai tôi, không nói gì thêm, chỉ đứng đó cùng tôi, nhìn về phía chiếc máy bàn cũ đang im lìm trong ánh chiều nhạt cuối ngày, cùng chờ đợi xem điều gì sẽ tới tiếp theo trong câu chuyện vẫn còn đang tiếp diễn này.

Thầy Huy, đứng gần đó quan sát cả buổi dọn dẹp, tiến lại gần, hỏi thăm về chiếc máy bàn cũ, tò mò vì sao một phòng trực hiện đại lại giữ một thiết bị cổ lỗ như vậy. Cô Hằng chỉ mỉm cười, nói ngắn gọn rằng đó là một phần lịch sử của chương trình, xứng đáng được giữ lại như một lời nhắc nhở, không giải thích thêm, và thầy Huy, dù còn tò mò, cũng gật đầu tôn trọng, không hỏi thêm.

Trước khi ra về, tôi ở lại nán thêm vài phút, một mình trong phòng trực đã tắt gần hết đèn, chỉ còn ánh chiều cuối ngày len qua khe rèm. Tôi nhìn lại cả căn phòng, từ bốn cái ghế trực quen thuộc, cuốn sổ trực mới tinh cô Hằng vừa trao, cho tới góc kệ nơi chiếc máy bàn cũ vẫn lặng lẽ nằm đó, và tôi cảm thấy biết ơn, một cách sâu sắc và chân thành, vì tất cả những gì mình đã học được, đã trải qua, trong đúng căn phòng nhỏ bé này.

Điện thoại tôi rung nhẹ, một tin nhắn từ Anh Tú, người giờ đây thỉnh thoảng vẫn nhắn hỏi thăm tôi những chuyện vặt vãnh, không còn giấu tên như trước, chỉ vỏn vẹn "chúc chị nghỉ Tết vui vẻ, cảm ơn chị vì mọi thứ". Tôi mỉm cười, nhắn lại một dòng ngắn chúc cậu năm mới nhiều sức khoẻ, rồi cất điện thoại, lòng ấm áp hẳn lên trước khi rời khỏi phòng trực, khoá cửa lại cẩn thận lần cuối trước kỳ nghỉ.

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →