Chiều thứ Sáu cuối cùng trước kỳ nghỉ Tết, tôi ở lại phòng trực một mình sau khi cả đội đã về hết, muốn dọn nốt vài thứ còn dang dở trước khi khoá cửa nghỉ Tết dài ngày.
Tôi xếp lại chồng sổ trực, lau bàn, kiểm tra lại lần cuối các thiết bị trước khi tắt đèn. Ánh chiều cuối năm nhuộm căn phòng một màu cam nhạt ấm áp, khác hẳn cái lạnh giá đang len lỏi ngoài trời.
Đồng hồ tường nhảy sang mười bảy giờ bốn mươi bảy phút.
Tôi khựng lại, nhìn về phía chiếc máy bàn cũ, lần đầu tiên sau nhiều tuần im lặng, nó đổ chuông trở lại. Tôi không còn cảm giác hoảng sợ như những lần đầu tiên nữa, chỉ có một sự bình tĩnh lạ lùng, gần như một sự chào đón.
Tôi bước tới, nhấc ống nghe lên.
Giọng nói quen thuộc, âm lượng nhỏ, đều đều, kể một đoạn ngắn, vẫn ở thì tương lai gần như mọi lần trước, nhưng giờ đây tôi nghe nó bằng một đôi tai khác hẳn.
"... con hẻm đó, sẽ có một chuyện xảy ra ở đó, không phải bây giờ, nhưng sẽ tới..."
Tôi không còn nghe nó như một lời tiên tri đáng sợ về tương lai của chính mình nữa. Tôi nghe nó như một câu chuyện cũ, một câu chuyện đã có thật, đã xảy ra và đã có một kết thúc, một câu chuyện xứng đáng được nghe hết, được ghi nhớ, không phải để sợ hãi, mà để học hỏi.
Và lần đầu tiên, trước khi đường dây kịp tắt theo thói quen cũ, tôi mở miệng, nói một câu vào ống nghe, dù biết rất có thể không ai ở đầu bên kia thật sự nghe được nó.
"Cảm ơn vì đã không cúp máy năm đó." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Bạn ấy đã ổn rồi, và bây giờ, tụi em cũng sẽ không để ai phải một mình nữa."
Đường dây tắt ngay sau đó, đúng kiểu tắt đột ngột quen thuộc, không tút tút báo hiệu. Tôi đặt ống nghe xuống, đứng đó một lúc, không còn cảm giác nặng nề như những lần trước, chỉ có một sự nhẹ nhõm lan toả khắp cơ thể.
Tôi bước tới cửa sổ, nhìn ra ngoài sân trường đang vắng dần học sinh chuẩn bị về nghỉ Tết. Ngoài sảnh chính, một tấm băng rôn mới vừa được treo lên cho học kỳ hai, dòng chữ đỏ nổi bật thông báo thành tích thi đua của trường, một lời nhắc rằng áp lực thành tích, sự kỳ vọng, những thứ đã góp phần tạo nên câu chuyện của biết bao học sinh, trong đó có tôi, vẫn còn đó, chưa biến mất đi đâu cả, và có lẽ sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn.
Nhưng tôi biết, đứng đó nhìn ra khung cảnh quen thuộc ấy, rằng giờ đây có một điều đã khác: có một chương trình, có một đội ngũ, có những người sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng không cúp máy, đứng giữa áp lực đó và những học sinh đang cần một chỗ dựa.
Tôi ngồi xuống ghế trực một lúc, mở cuốn sổ trực mới, viết vào trang đầu tiên vài dòng, không phải để ghi lại một ca cụ thể nào, mà để ghi lại cho chính mình một lời nhắc, thứ tôi muốn đọc lại mỗi khi bắt đầu một ca trực mới từ học kỳ sau: đừng chỉ nhìn ra ngoài, thỉnh thoảng hãy nhìn lại chính mình, và đừng ngại nhờ ai đó nhìn giúp khi mình không nhìn thấy hết.
Tôi gấp cuốn sổ lại, đứng dậy, khoác túi lên vai, đi một vòng cuối cùng quanh phòng trực trước khi tắt đèn, kiểm tra lại từng chiếc ghế, từng cuốn sổ, từng thiết bị, một thói quen nhỏ tôi đã hình thành suốt học kỳ vừa qua mà giờ đây làm gần như vô thức.
Tôi khoá cửa phòng trực, bước ra hành lang vắng, nơi Minh đang đợi sẵn, đẩy xe đạp cho tôi.
"Xong chưa, về thôi Ăn Nờ." Nó nói, cười toe toét.
"Xong rồi." Tôi đáp, mỉm cười, bước ra cùng nó vào buổi chiều cuối năm se lạnh, lòng nhẹ nhõm và tràn đầy một niềm tin mới, rằng dù đường dây cũ có còn đổ chuông hay không, dù câu chuyện phía trước còn nhiều điều chưa biết, tôi và những người xung quanh mình đã sẵn sàng viết tiếp nó, không phải bằng nỗi sợ một lời cảnh báo nào đó từ quá khứ, mà bằng chính những lựa chọn và hành động của mình, ngay từ hôm nay.
Nếu câu chuyện này gợi lên điều gì đó quen thuộc với bạn hoặc ai đó bạn biết, đừng chờ tới khi mọi thứ trở nên quá nặng nề mới tìm người để nói. Đường dây nóng Ngày Mai: 096 306 1414, hoạt động 8h-20h hằng ngày, miễn phí, lắng nghe không phán xét, không cần chờ tới khi bạn đủ can đảm mới được phép gọi. Tổng đài quốc gia bảo vệ trẻ em 111, trực 24/24, miễn phí cước viễn thông. Không ai nên một mình nghe hết cuộc gọi của cuộc đời mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨