Sân trường giờ ra chơi ồn ào như mọi ngày, tiếng cười nói, tiếng bóng chuyền đập xuống nền xi măng ở góc sân thể dục, mùi bánh tráng trộn từ xe hàng rong đậu ngay cổng phụ bay vào tận hành lang lớp học, trộn lẫn mùi phấn bảng còn vương lại từ tiết học vừa xong.
Tôi ngồi cùng nhóm bạn cùng lớp, ăn dở một gói bim bim ai đó chia cho, cố cười đúng lúc mọi người cười, gật đầu đúng lúc mọi người gật đầu, dù đầu óc tôi vẫn còn vướng lại ở con hẻm sau nhà, ở cái tiệm sửa xe sơn xanh, ở câu nói dang dở "em sẽ đi qua đó nhiều lần hơn" chưa có lời giải, cứ lặp lại trong đầu như một đoạn nhạc mắc kẹt.
"Ăn Nờ, mày nghe tao nói gì không đấy?"
Minh vỗ vai tôi, giọng hơi bực, kiểu bực của người vừa kể một câu chuyện dài mà nghe ra người nghe chẳng nhớ được câu nào, tay vẫn cầm nửa cái bánh tráng trộn giơ lơ lửng giữa không trung.
"Có, có nghe." Tôi nói, dù thật ra không nhớ nổi Minh vừa kể gì, chỉ nhớ mang máng có nhắc tới ai đó tên bắt đầu bằng chữ H.
"Vậy tao vừa nói ai vậy?"
Tôi á khẩu, cười trừ, đưa tay gãi đầu như một cách chống chế quen thuộc. Minh nhìn tôi chằm chằm một lúc, không cười theo, ánh mắt có chút gì đó khác với vẻ trêu chọc thường ngày, gần như dò xét.
"Mày dạo này hay đơ giữa chừng thế." Nó nói, giọng nhỏ hơn, chỉ đủ hai đứa nghe, quay lưng lại với nhóm bạn còn lại đang mải bàn tán chuyện khác. "Có chuyện gì à?"
"Không có gì, tại mấy nay bận bài vở thôi." Tôi nói, và nghe rõ chính giọng mình hơi cứng khi nói câu đó, một sự cứng nhắc tôi không kiểm soát được, như thể lưỡi mình biết mình đang nói dối trước cả khi tai kịp nghe.
Minh không hỏi thêm, chỉ nhìn tôi thêm một giây rồi quay lại với nhóm bạn, tiếp tục câu chuyện dở dang, giọng lại vui vẻ như cũ, cứ như câu hỏi vừa rồi chưa từng được đặt ra. Tôi thở phào nhẹ, dù trong lòng biết cái nhẹ nhõm đó chỉ là tạm thời, kiểu nhẹ nhõm của người vừa trốn được một câu hỏi chứ không phải người đã trả lời xong nó.
Tôi đứng dậy, viện cớ đi mua nước, một mình bước ra phía cổng phụ, nơi vắng người hơn khu sân giữa, gió từ hướng cổng thổi vào mát hơn hẳn cái nóng hầm hập giữa sân. Đi ngang qua bậc thềm gần phòng thể chất, tôi thấy một bạn nam ngồi một mình, lưng dựa vào tường, túi đồ ăn để bên cạnh chưa mở, mặt hướng về phía sân bóng nhưng không hề chớp mắt theo nhịp trận đấu đang diễn ra, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối.
Tôi không biết tên cậu, chỉ nhớ mang máng cậu học lớp khác, có lẽ 11A5 hay A6 gì đó, gặp vài lần trong giờ thể dục chung khối. Không có gì đặc biệt trong cảnh tượng ấy, học sinh ngồi một mình giờ ra chơi là chuyện bình thường, nhưng tôi vẫn khựng bước lại một giây, không hẳn vì tò mò, chỉ vì có gì đó trong cách cậu ngồi, vai hơi cụp xuống, dáng người thu nhỏ lại như đang cố chiếm ít không gian nhất có thể, khiến tôi nghĩ tới chính mình những ngày gần đây, tới cái cách tôi cũng hay ngồi thu lại như vậy trong phòng riêng khi đóng cửa lại.
Tôi định bước tới hỏi han vài câu, kiểu câu hỏi vô thưởng vô phạt "cậu ổn không, sao ngồi một mình vậy", nhưng chưa kịp bước thêm bước nào thì một đứa bạn khác từ đâu chạy tới, kéo tay tôi đi về hướng ngược lại, nói gì đó về việc cô chủ nhiệm đang tìm cả nhóm để bàn chuyện văn nghệ cuối tháng, giọng gấp gáp không cho tôi kịp từ chối.
Tôi để mình bị kéo đi, ngoái lại nhìn một lần, thấy cậu bạn ấy vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, giờ đang nhìn theo hướng tôi vừa đi, ánh mắt khó đọc, không hẳn buồn, không hẳn gì cả, chỉ là một ánh mắt tôi không kịp giải mã trước khi quay đi hẳn theo đứa bạn đang giục.
Cả buổi chiều hôm đó, giữa những giờ học tiếp theo, tôi vẫn nhớ tới cái dáng ngồi ấy một cách kỳ lạ, dù không có lý do nào rõ ràng để nó đọng lại trong đầu tôi lâu như vậy, lâu hơn cả câu hỏi Minh vừa hỏi mà tôi chưa trả lời được, lâu hơn cả tiếng bực bội của nó khi phát hiện tôi lơ đãng ngay giữa một câu chuyện nó đang kể, như thể một phần trong tôi đã nhận ra điều gì đó mà phần còn lại chưa kịp gọi tên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →