🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Diễm Quỳnh trực ca cùng tôi chiều đó, ngồi cách một bàn, đang cắm cúi ghi chép sau một cuộc gọi vừa kết thúc, không để ý gì tới góc phòng nơi chiếc máy bàn cũ vẫn nằm im, phủ một lớp bụi mỏng dưới ánh đèn huỳnh quang.

Tôi đang xếp lại vài tờ tài liệu thì đồng hồ tường nhảy sang mười bảy giờ bốn mươi bảy phút, và chiếc máy bàn đổ chuông lần thứ hai kể từ hôm tôi phát hiện ra nó không hề "chết" như Gia Bảo từng nói.

Tim tôi thắt lại một nhịp. Tôi liếc sang Diễm Quỳnh, nó vẫn cắm cúi viết, tai nghe nhạc khe khẽ qua một bên tai nghe không dây, không phản ứng gì với tiếng chuông, như thể âm thanh đó chỉ dành riêng cho tôi nghe được. Tôi đứng dậy, bước tới, tay run nhẹ hơn lần trước dù đã chuẩn bị tinh thần suốt cả tuần cho khả năng nó sẽ đổ chuông lại, đã tự nhủ với mình hàng chục lần rằng nếu nó reo lần nữa, tôi sẽ nhấc máy bình tĩnh hơn.

Tôi nhấc ống nghe.

Vẫn tiếng rè quen thuộc, vẫn giọng nói khó phân biệt nam nữ, âm lượng nhỏ, đều đều như đang tự kể cho chính mình nghe hơn là kể cho ai đang lắng nghe ở đầu dây bên kia.

"... con hẻm sau nhà, chỗ có cái tiệm sửa xe sơn màu xanh, cái biển hiệu bị bong một góc, em sẽ đi qua đó nhiều lần hơn, không phải bây giờ, nhưng em sẽ..."

Đường dây tắt, đúng kiểu tắt đột ngột như lần trước, không tút tút báo hiệu, chỉ một cú tách khô khốc rồi im bặt.

Tôi đứng chết lặng, ống nghe vẫn áp vào tai dù chỉ còn im lặng hoàn toàn, mắt nhìn thẳng vào bức tường trước mặt mà không thấy gì cả.

Tiệm sửa xe sơn xanh. Tôi biết chính xác nơi đó. Nó nằm ngay đầu con hẻm sau khu tập thể Lâm Tường, cách nhà tôi đúng năm căn, cái biển hiệu bạc màu đã bong một góc từ lâu, tôi đi ngang qua nó gần như mỗi ngày trên đường ra trạm xe buýt, chưa từng để ý kỹ tới mức nhớ được chi tiết cái góc bong ấy, nhưng đúng là nó có bong thật, tôi vừa nhớ ra khi giọng nói kia nhắc tới, như thể ai đó vừa mở một ngăn kéo trong đầu tôi mà chính tôi cũng quên mất mình đã cất gì trong đó.

Không thể là trùng hợp nữa. Không phải hai lần liên tiếp, cả hai lần đều đúng, đều cụ thể, đều là những chi tiết không ai ngoài người sống ở khu đó, hoặc người quen thuộc với khu đó, có thể biết.

"Chị ơi?"

Tôi giật mình quay lại. Diễm Quỳnh đang nhìn tôi, tháo một bên tai nghe ra, vẻ mặt hơi lo lắng, tay vẫn giữ cây bút giữa các trang sổ.

"Chị gọi cho ai đấy? Máy đó không dùng mà, anh Bảo bảo em thế."

"Không có gì." Tôi nói, đặt ống nghe xuống nhanh hơn cần thiết, cố giữ giọng bình thường dù tim vẫn còn đập nhanh. "Chị kiểm tra thử xem nó còn hoạt động không thôi, chắc dây điện thoại đâu đó bị hở."

Diễm Quỳnh gật đầu, có vẻ tin, quay lại đeo tai nghe, tiếp tục việc đang làm, không hỏi thêm câu nào nữa. Tôi ngồi xuống ghế, tay đặt lên bàn, cố giữ chúng không run, mắt nhìn thẳng vào cuốn sổ trực trước mặt mà không viết được chữ nào vào đó, chỉ nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực.

Tôi tự hỏi, không thành tiếng, xác suất để hai lần liên tiếp một giọng nói vô danh gọi vào một cái máy "không dùng nữa" lại mô tả đúng hai chi tiết cụ thể về đúng con hẻm sau nhà tôi là bao nhiêu. Tôi không giỏi xác suất, nhưng đủ hiểu con số đó phải rất nhỏ, nhỏ tới mức gần như không đáng để gọi là trùng hợp nữa.

Hết ca, tôi ra về một mình, Diễm Quỳnh có mẹ tới đón sớm hơn. Tôi đi ngang qua đúng con hẻm đó trên đường về, chậm bước hơn thường lệ, nhìn kỹ vào cái tiệm sửa xe với biển hiệu sơn xanh bong một góc, như thể nhìn nó có thể cho tôi câu trả lời cho một câu hỏi tôi còn chưa biết cách đặt ra cho đúng.

Chẳng có gì bất thường ở đó cả. Chỉ là một cái tiệm sửa xe bình thường, ông chủ đang cúi xuống sửa một cái lốp, radio phát nhạc vàng khe khẽ, mùi dầu nhớt lẫn mùi cao su nóng bay ra tận mặt đường. Bình thường tới mức tôi đứng nhìn một lúc rồi mới nhận ra mình đã dừng lại quá lâu, đủ để ông chủ ngước lên nhìn tôi với ánh mắt dò hỏi, tay vẫn cầm cờ lê chưa buông.

Tôi vội bước tiếp, không quay đầu lại lần nữa, nhưng suốt đường về, câu hỏi vẫn không rời tôi: nếu người gọi đó đúng khi nói về con hẻm, thì cái phần còn lại của câu nói, cái phần "em sẽ đi qua đó nhiều lần hơn", nghĩa là gì, và vì sao lại là tôi, trong tất cả những người có thể nhấc chiếc máy đó lên.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →