Nhà tôi tối hôm đó yên tĩnh khác thường ngay từ lúc tôi bước vào, một sự yên tĩnh không giống sự yên tĩnh dễ chịu tôi vừa rời khỏi ở phòng trực. Mẹ đang ngồi trước tivi nhưng không thật sự xem, mắt nhìn màn hình mà tay cứ vân vê góc khăn trải bàn, một động tác lặp đi lặp lại tôi chưa từng thấy mẹ làm trước đây.
Tôi ăn cơm một mình, hâm lại phần mẹ để phần, vừa ăn vừa liếc mẹ ngồi phòng khách, định hỏi có chuyện gì không thì mẹ đứng dậy, nói sẽ đi ngủ sớm, giọng đều đều không có gì bất thường, nhưng bước chân hơi nhanh hơn mọi khi, gần như tránh đi ngang qua chỗ tôi ngồi.
Tôi dọn bát đĩa, lau bàn, rồi về phòng học bài, cửa để hé như mọi tối. Khoảng chín giờ, tiếng ba mở cửa nhà vang lên, sau đó là tiếng bước chân đi thẳng vào phòng ngủ, không ghé qua bếp lấy nước như thường lệ, không cả tiếng dép lê quen thuộc chậm lại ở cửa phòng tôi để hỏi "con ăn cơm chưa" như mọi hôm.
Tôi cắm cúi vào bài tập Sinh, cố tập trung, nhưng tai cứ dỏng lên nghe ngóng phía cửa phòng ba mẹ đóng kín cuối hành lang, mắt đọc đi đọc lại một câu hỏi trong sách mà không hiểu nổi nghĩa.
Ban đầu chỉ là tiếng thì thầm, đủ nhỏ để tôi không phân biệt được từng chữ, chỉ cảm nhận được nhịp điệu của nó, kiểu nhịp điệu của một cuộc nói chuyện đang cố giữ bình tĩnh nhưng không hoàn toàn giữ được. Rồi giọng mẹ cao lên một chút, đủ để lọt qua khe cửa một câu ngắn tôi nghe không trọn vẹn, chỉ bắt được vài tiếng rời rạc: "...không thể cứ mãi thế này..."
Giọng ba đáp lại, thấp hơn, tôi không nghe được gì cả, chỉ cảm nhận âm sắc căng thẳng qua bức tường, một âm sắc như đang cố kìm xuống thay vì cố nói cho rõ.
Tôi đặt bút xuống, ngồi bất động trên ghế học, mắt nhìn vào trang sách nhưng không đọc được chữ nào nữa, hai tay đặt trên đùi, không biết nên làm gì với chúng. Đây không phải lần đầu ba mẹ to tiếng, nhưng có gì đó ở lần này khác hẳn những lần trước, một sự khác biệt tôi không định nghĩa được bằng lời, chỉ cảm nhận được bằng một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng, như thể cơ thể mình biết trước điều gì đó cái đầu chưa kịp gọi tên.
Tôi nghĩ tới cuộn băng cứ vòng vo trong đầu suốt cả tuần nay từ sau ca trực chiều thứ Hai, tới ba chữ "con hẻm đó" chưa rời khỏi tai, rồi gạt nó đi ngay, tự nhủ hai chuyện không liên quan gì tới nhau, chỉ là trùng hợp thời điểm, một sự trùng hợp tôi không muốn nghĩ thêm.
Cuộc nói chuyện phía sau cửa dừng lại sau khoảng mười lăm phút, im lặng đột ngột hơn cả lúc bắt đầu. Tôi nằm im trên giường, đèn đã tắt, mắt mở trong bóng tối, đợi tiếng cửa mở lại, đợi tiếng bước chân ai đó ra khỏi phòng, nhưng không có gì cả, chỉ có tiếng quạt trần quay chậm trên trần nhà, và tiếng xe cộ lác đác ngoài đường vọng vào qua cửa sổ khép hờ.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn thường lệ, bước ra bếp thì thấy mẹ đã đứng đó, đang pha cà phê, tóc búi gọn, áo sơ mi công sở phẳng phiu như mọi sáng đi làm khác, không một dấu hiệu nào của đêm qua còn sót lại trên người.
"Con dậy sớm thế." Mẹ nói, quay lại, cười với tôi, một nụ cười bình thường, đúng kiểu nụ cười mẹ vẫn cười mỗi sáng.
Tôi nhìn mẹ, cố tìm một dấu vết nào đó của đêm qua trên khuôn mặt ấy, một quầng mắt thâm, một nếp nhăn mới, bất cứ thứ gì. Nhưng không có gì cả. Mẹ rót cà phê vào cốc, hỏi tôi có ăn sáng không, giọng hoàn toàn bình thường, như thể tối qua chỉ là một giấc mơ của riêng tôi, một giấc mơ tôi không chắc mình đã tưởng tượng ra hay thật sự nghe thấy.
Ba bước ra sau đó vài phút, cũng vậy, cũng pha trà như mọi sáng, cũng chào tôi bằng đúng câu quen thuộc, giọng nhẹ nhàng như chưa từng có ai lên giọng trong căn nhà này tối qua.
Tôi ăn sáng nhanh, ra khỏi nhà sớm hơn cần thiết, giống hệt buổi sáng khai giảng cách đây không lâu. Đứng ở đầu cầu thang khu tập thể, tôi ngoái nhìn lại căn hộ tầng ba một lần, cánh cửa đã đóng lại sau lưng, không có gì khác biệt so với mọi buổi sáng khác nhìn từ bên ngoài, sơn tường vẫn bong ở góc quen thuộc, chậu cây cạnh cửa vẫn nghiêng đúng góc cũ.
Nhưng tôi biết, đứng đó, tay nắm chặt quai cặp, rằng có gì đó bên trong đã đổi khác từ đêm qua, dù không ai trong nhà chịu để lộ nó ra ngoài ánh sáng ban ngày, và tôi không biết nên mừng vì mọi thứ vẫn "bình thường", hay nên sợ chính vì nó bình thường quá mức cần thiết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →