🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi ở lại muộn hơn thường lệ, một mình, để sắp lại chồng tài liệu huấn luyện cô Hằng nhờ gọn giúp trước khi cô đi họp phụ huynh khối mười. Cả đội đã về hết, kể cả Minh, ai cũng có việc riêng chiều đó.

Phòng trực vắng người có một thứ tĩnh lặng khác hẳn lúc đông đủ bốn đứa. Tiếng quạt trần quay đều, tiếng xe cộ vọng vào rất khẽ từ ngoài cổng trường, tiếng giấy tôi lật qua từng trang tài liệu, thi thoảng một tiếng cạch nhỏ khi tôi đặt chồng giấy đã xếp xong xuống bàn. Tôi làm việc chậm rãi, không vội, thấy dễ chịu trong cái không gian yên ắng này hơn tôi tưởng, một sự yên ắng khác hẳn sự yên ắng nặng nề vẫn bao trùm căn bếp nhà tôi mỗi tối gần đây.

Đồng hồ tường, loại kim quay chạy chậm một chút so với điện thoại, nhảy sang mười bảy giờ bốn mươi bảy phút đúng lúc tôi vừa xếp xong chồng tài liệu cuối cùng, đặt nó ngay ngắn cạnh cuốn sổ trực.

Chiếc điện thoại bàn cũ, cái tôi hỏi Gia Bảo hôm trước, đổ chuông.

Tôi giật mình, quay phắt lại nhìn nó. Chuông kêu đúng kiểu chuông máy bàn cũ, một âm thanh cơ khí đặc trưng tôi chỉ nghe qua phim, khác hẳn tiếng chuông điện thoại di động của bốn máy chính đang nằm im trên bàn. Nó không nằm trong hệ thống trực, không ai phân công ai nghe nó, cô Hằng cũng đã rời khỏi trường từ mười lăm phút trước.

Tôi đứng bất động vài giây, không chắc nên làm gì. Gia Bảo nói nó "không dùng nữa". Nhưng nó đang đổ chuông, rất thật, dây điện thoại cuộn tròn trên kệ rung nhẹ theo từng hồi, một nhịp đều đặn không có gì giống trò đùa.

Chân tôi tự bước tới trước khi đầu kịp quyết định hẳn hoi. Tôi đứng trước cái máy một lúc, tay đặt lên ống nghe nhưng chưa nhấc, nghĩ tới nguyên tắc thứ ba cô Hằng dạy, đường dây chỉ hoạt động khi có cô ở phòng bên. Nhưng đây không phải đường dây, chỉ là một cái máy cũ, tôi tự nhủ, và không rõ điều đó khiến tôi thấy đỡ sợ hơn hay chỉ là một cái cớ.

Tôi nhấc ống nghe lên, áp vào tai, không nói gì, chỉ lắng nghe.

Có tiếng rè nhẹ, kiểu tiếng đường truyền cũ, rồi một giọng nói, không rõ nam hay nữ, âm lượng nhỏ như đang kể chuyện cho chính mình nghe hơn là nói với ai. Giọng nói kể một đoạn ngắn, không đầu không cuối, như thể tôi vừa bắt được giữa chừng một câu chuyện đã bắt đầu từ lâu trước khi tôi nhấc máy, không chào hỏi, không xưng tên, không hỏi tôi là ai.

"... con hẻm đó, sẽ có một chuyện xảy ra ở đó, không phải bây giờ, nhưng sẽ tới..."

Tiếng nói đứt quãng ở đó, không phải vì tôi cúp máy, mà vì đường dây tự tắt, một cú tách khô khốc, rồi im lặng hoàn toàn, không cả tiếng tút tút báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc như điện thoại bàn bình thường vẫn có.

Tôi vẫn áp ống nghe vào tai thêm vài giây, dù biết chẳng còn gì để nghe nữa, chỉ vì không tin nổi nó đã dừng lại thật, nhanh và gọn tới mức như chưa từng xảy ra.

Con hẻm nào. Chuyện gì. Sẽ tới khi nào.

Tôi đặt ống nghe xuống, chậm rãi, nhìn nó nằm yên trên máy như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi nhìn sang đồng hồ tường. Mười bảy giờ bốn mươi chín phút. Cả cuộc gọi, tính cả lúc tôi đứng chần chừ, không quá ba phút, nhưng trong đầu tôi nó dài hơn thế rất nhiều.

Tôi ngồi phịch xuống ghế, tim vẫn đập nhanh hơn bình thường, nhưng không hẳn là sợ, giống một cảm giác khác, khó gọi tên hơn, giống như vừa mở nhầm một cánh cửa không phải cửa của mình và thấy bên trong có ánh sáng dù đáng lẽ phải tối om.

Tôi không kể chuyện này cho ai ngay lúc đó. Không nhắn Minh, không đợi cô Hằng về hỏi, dù điện thoại tôi vẫn nằm mở sẵn màn hình trên bàn, ngón tay lơ lửng trên ô tin nhắn mà không gõ được chữ nào. Tôi ngồi thêm một lúc trong phòng trực đã tắt gần hết đèn, chỉ còn một bóng sáng phía bàn tôi ngồi, nhìn chiếc máy bàn cũ màu be đã ngả vàng, im lìm trở lại như chưa từng đổ chuông.

Có một câu hỏi cứ quay đi quay lại trong đầu tôi, không thành tiếng, không có dấu chấm hỏi nào đủ để đóng nó lại: nếu đây là máy không ai dùng nữa, đúng như Gia Bảo nói, thì ai vừa gọi vào, và người đó gọi cho ai, nếu không phải là cho tôi.

Tôi khoá cửa phòng trực, ra về khi trời đã tối hẳn, bước chân chậm hơn mọi hôm, đầu óc còn vướng lại ở đúng ba chữ chưa rời khỏi tai: con hẻm đó.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →