🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều thứ Hai đầu tiên tôi chính thức ngồi ghế trực, nắng xiên qua cửa sổ phòng theo một góc tôi chưa từng để ý những lần trước, đổ một vệt vàng dài trên mặt bàn ngay chỗ tôi ngồi, chạm tới đúng góc cuốn sổ trực đang mở sẵn.

Tôi gõ ba nhịp bút bi lên bàn, đúng như cô Hằng dạy hôm huấn luyện, một cách để "lấy nhịp thở" trước khi bắt đầu ca. Minh ngồi cạnh, tay chống cằm, mắt liếc sang tôi cười trêu vì cái động tác có phần trịnh trọng quá mức của tôi.

"Làm gì căng thế, có phải thi đại học đâu." Nó thì thầm, đủ nhỏ để cô Hằng ngồi bàn bên không nghe thấy.

"Kệ tao." Tôi đáp, không rời mắt khỏi chiếc điện thoại trước mặt, vẫn còn im lìm chưa reo.

Tôi liếc sổ trực, đọc lại vài dòng ghi chú cũ của Gia Bảo và Diễm Quỳnh để quen tay trước, cách các anh chị ghi lại thời gian gọi, mã số ca, vài từ khoá ngắn gọn không nêu tên ai. Tôi thấy an tâm hơn khi biết mình không phải nghĩ ra cách ghi từ đầu, chỉ cần theo đúng khuôn đã có.

Ca trực hôm đó không có gì lớn. Một cuộc gọi tới lúc mười sáu giờ bốn mươi lăm, giọng một bạn nam, hỏi vòng vo về cách chia thời gian ôn thi giữa các môn, rồi vài phút sau chuyển sang hỏi thật: làm sao để ba mẹ đừng so sánh mình với anh trai nữa. Tôi làm đúng những gì được dạy, hỏi lại, không phán xét, không vội đưa lời khuyên, để im lặng đủ lâu cho người kia tự nói tiếp nếu muốn. Cuộc gọi kết thúc sau mười phút, người gọi cảm ơn, nói sẽ nghĩ thêm rồi cúp máy nhẹ nhàng.

Tôi đặt ống nghe xuống, thở ra một hơi dài hơn mình tưởng, tay hơi ẩm mồ hôi dù phòng có quạt trần chạy đều.

"Sao rồi?" Minh hỏi, chồm người qua, mắt sáng tò mò.

"Ổn. Không có gì nặng lắm." Tôi nói, dù tay vẫn còn hơi lạnh, và ghi vội vài dòng vào sổ trực theo đúng mẫu mình vừa học được.

Gia Bảo, đang trực cùng ca ở bàn kế bên, gật đầu tán thành, bảo ca đầu như vậy là "nhẹ nhàng, may mắn", không phải ca nào cũng vậy. Diễm Quỳnh, chưa tới lượt trực hôm nay, ngồi cạnh cô Hằng ở bàn quan sát, ghi chép vào một cuốn sổ riêng, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn tôi với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng, như đang tự nhẩm trong đầu xem tới lượt mình sẽ ra sao.

Hết ca, cô Hằng gọi cả bốn lại, hỏi nhanh cảm nhận từng người, đứng tựa vào cạnh bàn, tay cầm tách trà đã nguội. Tôi kể lại cuộc gọi, cô gật đầu, khen tôi đã không vội đưa lời khuyên ngay, một lỗi phổ biến người mới hay mắc, rồi nhắc thêm một câu nhỏ về cách ghi sổ cho gọn hơn lần sau. Tôi thấy vui, kiểu vui nhỏ, âm thầm, khác hẳn cái vui ồn ào của một ngày ở lớp học đông người.

Ra khỏi phòng trực, trời đã ngả chiều muộn, những vệt nắng cuối cùng loang trên sân trường vắng, bóng cột cờ kéo dài gần hết bãi cỏ.

"Đi ăn cái gì không?" Minh hỏi, đẩy xe đạp bên cạnh tôi, dép lê kéo lẹp xẹp trên nền xi măng.

"Ừ, đói rồi." Tôi nói, và nhận ra mình nói thật, một cảm giác đói bình thường, khác hẳn cái cảm giác nghẹn ứ ở cổ mỗi tối gần đây khi ngồi vào bàn ăn nhà mình.

Chúng tôi ghé một quán bánh mì gần cổng trường, đứng ăn ngay trên vỉa hè vì quán chật không còn ghế, mùi patê và dưa chua trộn lẫn mùi khói xe máy giờ tan tầm. Minh kể chuyện lớp, chuyện một đứa bạn chung vừa cắt tóc kiểu lạ, chuyện chẳng liên quan gì tới đường dây hay bất cứ điều gì nặng nề. Tôi cười, thật lòng, không phải kiểu cười gượng tôi hay dùng ở nhà những ngày gần đây.

"Mày biết không," Minh nói, miệng còn đầy bánh mì, "tao thấy mày hợp làm cái này hơn tao tưởng đấy."

"Sao tự nhiên nói vậy?"

"Không biết, thấy mày lúc trực xong có vẻ... nhẹ hơn." Nó nhún vai, không giải thích thêm, quay sang chỉ một cửa hàng mới mở bên kia đường, đổi chủ đề ngay, kể lể về mấy món đồ handmade bày trong tủ kính.

Tôi không hỏi lại, chỉ ăn nốt phần bánh mì còn lại, để câu nói của Minh trôi qua mà không nghĩ nhiều lúc đó. Nhưng tối đó, về nhà, nằm trên giường trước khi ngủ, tôi nhớ lại nó, và tự hỏi không thành tiếng, rằng "nhẹ hơn" mà Minh nhìn thấy, là nhẹ hơn so với lúc nào, và nếu đúng là có một sự khác biệt rõ tới mức bạn thân nhất nhận ra ngay từ ca trực đầu tiên, thì cái nặng nề vẫn còn ở nhà kia, tôi đã mang nó theo người lâu hơn tôi tưởng.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →