Phòng tư vấn tâm lý nằm cuối dãy hành lang tầng một, cạnh phòng y tế, cửa sơn xanh nhạt khác hẳn màu vàng của các phòng học. Tôi tới sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút, đứng ngoài cửa, nghe tiếng gõ bàn phím vọng ra, không dám gõ cửa ngay.
Bên trong không giống phòng học chút nào. Một bàn tròn nhỏ, ba chiếc ghế nệm, một kệ sách thấp xếp đủ loại, từ sách giáo khoa tâm lý tới mấy cuốn truyện tranh có vẻ dành cho học sinh cấp hai. Trên bàn có một hộp giấy ăn, một lọ hoa cúc nhỏ, và một cuốn sổ bìa da nâu đã sờn góc.
"Đỗ Hoài An phải không?"
Cô giáo ngồi sau bàn đứng dậy, bắt tay tôi, giọng điềm tĩnh đúng như qua điện thoại hôm qua. Cô giới thiệu mình là Nguyễn Thu Hằng, giáo viên phụ trách Tổ Tư vấn, Hỗ trợ học sinh, người trực tiếp huấn luyện và giám sát đội trực viên. Cô ngồi lại xuống, ra hiệu tôi ngồi đối diện.
"Em đọc tờ rơi, rồi gọi ngay trong sáng khai giảng." Cô mỉm cười, ánh mắt không giấu vẻ tò mò nhẹ. "Không nhiều em làm vậy."
Tôi định trả lời bằng lý do mình đã chuẩn bị sẵn từ hôm qua, nhưng chưa kịp mở miệng thì có tiếng gõ cửa. Một đứa con gái tóc buộc ngang vai, đeo túi vải in hình con mèo, thò đầu vào, nhận ra tôi thì trợn mắt.
"Ăn Nờ? Mày cũng đăng ký á?"
Ngọc Minh. Tôi bật cười, nửa ngạc nhiên nửa buồn cười vì cái biệt danh nó gọi từ hồi lớp sáu vẫn chưa bỏ được. Cô Hằng ra hiệu Minh vào ngồi cùng, nói sẽ gặp cả hai một lượt vì cùng đăng ký một buổi.
"Trước khi nói chuyện về công việc," cô Hằng mở đầu, giọng chuyển sang nghiêm túc hơn một chút, "cô cần hai em hiểu rõ ba nguyên tắc, và nếu có nguyên tắc nào hai em không đồng ý được, thì nói ngay bây giờ, không sao cả."
Cô đếm trên ngón tay. Một, mọi cuộc gọi đều được giữ bảo mật, nhưng bảo mật có điều kiện: nếu người gọi có dấu hiệu nguy hiểm tới tính mạng, trực viên phải báo ngay cho cô, dù người gọi có xin đừng nói với ai. Hai, không bao giờ, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, một trực viên được tự mình xử lý một tình huống nghiêm trọng mà không có người lớn biết. Ba, đường dây chỉ hoạt động khi có cô ở phòng bên cạnh, không có ngoại lệ.
"Nghe có vẻ nghiêm trọng." Minh nói, cười gượng.
"Vì nó nghiêm trọng thật." Cô Hằng không cười lại. "Các em sẽ nghe những chuyện không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng. Việc của các em không phải là giải quyết hết mọi thứ. Việc của các em là lắng nghe đúng cách, và biết khi nào cần gọi cô."
Tôi gật đầu, cảm giác một chút gì đó vừa nặng vừa nhẹ cùng lúc, khó gọi tên. Nặng vì hiểu ra công việc này không phải trò chơi. Nhẹ vì, không hiểu sao, câu nói cuối của cô Hằng lại khiến tôi thấy yên tâm hơn là sợ.
Cô hỏi thêm vài câu về lý do đăng ký, về lịch học của cả hai đứa, xem có sắp xếp được ba buổi chiều thứ Hai, Tư, Sáu không. Minh trả lời trước, thật thà kể nó thấy tờ rơi thú vị, với lại "có An đăng ký thì đăng ký theo cho vui". Tới lượt tôi, tôi lặp lại đúng câu đã nói với Minh sáng nay ngoài bảng tin, không thêm không bớt.
Cô Hằng nhìn tôi một lúc, không nói gì thêm, chỉ ghi gì đó vào cuốn sổ bìa da. Tôi không đọc được cô ghi gì, nhưng có cảm giác cô không hoàn toàn tin vào câu trả lời của tôi, dù không truy hỏi thêm.
Buổi gặp kết thúc, cô hẹn cả hai quay lại chiều mai để bắt đầu buổi huấn luyện đầu tiên cùng hai bạn khác trong đội. Tôi và Minh đi ra hành lang, ánh nắng chiều đổ dài qua ô cửa sổ cuối dãy.
"Mày thấy sao?" Minh hỏi, đá nhẹ một hòn sỏi trên nền gạch.
"Nghiêm hơn tao tưởng." Tôi nói thật.
"Ừ, nhưng tao thích cô Hằng. Cô không nói kiểu người lớn hay nói với bọn mình."
Tôi không trả lời ngay, chỉ gật đầu, mắt nhìn ra sân trường đang vắng dần học sinh sau giờ tan học. Có một câu cô Hằng nói lúc nãy cứ quanh quẩn trong đầu tôi, không phải vì nó lạ, mà vì nó đúng vào đúng chỗ tôi chưa từng nghĩ tới: việc của các em không phải là giải quyết hết mọi thứ.
Tôi tự hỏi, không thành tiếng, liệu có ai từng nói câu đó với chính mình tôi, về những chuyện đang xảy ra sau cánh cửa phòng ngủ nhà tôi mỗi tối gần đây, hay tôi vẫn đang một mình cố giải quyết một thứ chưa ai giao cho tôi phải giải quyết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →