🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hoa phượng khô còn sót trên vỉa hè cổng trường vào buổi sáng khai giảng, dù mùa hoa đã qua từ lâu, dù không ai buồn quét nốt chỗ xác hoa cong queo dưới gốc cây già nhất sân. Tôi bước qua nó ba lần trong mười phút, mỗi lần một mình, vì Ngọc Minh còn đang loay hoay tìm chỗ gửi xe.

Sân trường đông nghịt áo trắng quần xanh, tiếng loa phát bài hát khai giảng năm nào cũng như năm nào, và tôi đứng lại ở bảng tin, không vì lý do gì rõ ràng, chỉ vì chân tự dừng.

Có một tờ rơi mới dán đè lên một thông báo cũ đã bạc màu gần hết chữ, chỉ còn đọc được lõm bõm mấy tiếng "thi đua" với "học tốt". Tờ mới in đậm dòng tiêu đề: TUYỂN TRỰC VIÊN "ĐƯỜNG DÂY NÓNG CỦA TRƯỜNG" — HỌC KỲ 1, NĂM HỌC 2026-2027. Bên dưới là vài dòng nhỏ hơn: học sinh trực điện thoại, dưới sự hướng dẫn và giám sát của giáo viên tư vấn tâm lý học đường, hoàn toàn bảo mật, không yêu cầu kinh nghiệm.

Tôi đọc đi đọc lại đúng ba lần, không phải vì không hiểu, mà vì một lý do khác tôi chưa dám gọi tên ngay lúc đó.

Sáng nay, trước khi đi học, tôi đứng ở ngưỡng cửa bếp nhìn ba mẹ. Không ai cãi nhau, không ai lớn tiếng. Ba đang pha trà như mọi sáng, mẹ đang xếp lại mấy cái cặp lồng cho gọn. Nhưng khoảng cách giữa hai người, đứng cách nhau đúng chiều rộng cái bàn ăn, có gì đó khác hẳn khoảng cách bình thường của một cặp vợ chồng đang sống chung mười chín năm. Tôi không biết diễn tả nó thế nào, chỉ biết nó khiến tôi rời khỏi nhà sớm hơn thường lệ hai mươi phút, dù chẳng có việc gì gấp ở trường.

Tôi rút điện thoại, chụp lại tờ rơi, nhanh đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên với tốc độ của tay mình, như thể sợ có ai đó kịp thay đổi ý định giúp tôi trước khi tôi quyết định xong.

"Ê, mày chụp cái gì đấy?"

Ngọc Minh xuất hiện sau lưng, thở hổn hển vì vừa chạy từ bãi xe lên, tóc buộc vội lệch một bên. Tôi đưa điện thoại cho nó xem, không nói gì, chờ phản ứng.

"Trực đường dây tâm lý á? Nghe hay đấy chứ." Minh đọc lướt, gật gù. "Mà mày định đăng ký thật à?"

"Ừ." Tôi nói, ngắn gọn, và tự thấy lạ vì mình trả lời nhanh vậy, không cần suy nghĩ thêm giây nào.

"Vì sao?"

Câu hỏi đơn giản, chỉ hai chữ, nhưng tôi khựng lại. Lý do tôi định nói ra sẵn trong đầu là: muốn giúp người khác, thấy có ý nghĩa, đằng nào cũng rảnh chiều thứ Hai Tư Sáu. Tất cả đều đúng, không cái nào sai. Chỉ là chúng không phải lý do thật nhất, cái lý do nằm sâu hơn, cái lý do khiến tôi rời nhà sớm hai mươi phút sáng nay và giờ đang đứng đây, nhìn chằm chằm vào một tờ giấy dán đè lên tờ giấy khác đã phai màu.

"Thấy hay thì đăng ký thôi." Tôi nói, và Minh không hỏi thêm, chỉ nhún vai, cười.

"Vậy tao đăng ký cùng mày cho vui."

Tiếng loa vang lên gọi học sinh xếp hàng vào lễ khai giảng, đám đông bắt đầu chuyển động về phía sân cờ. Tôi đi theo dòng người, nhưng mắt vẫn ngoái lại nhìn tờ rơi một lần nữa, như để chắc chắn nó không biến mất, như để chắc chắn cái quyết định vừa hình thành trong đầu mình là có thật.

Buổi lễ khai giảng trôi qua theo đúng khuôn: hiệu trưởng đọc diễn văn, đại diện học sinh phát biểu, một tiết mục văn nghệ ngắn của khối mười. Tôi đứng trong hàng lớp 11A2, nắng chiếu chéo qua vai, mồ hôi rịn dưới áo đồng phục, và đầu óc lơ đãng chạy về phía căn bếp sáng nay, về khoảng cách chiều rộng cái bàn ăn giữa ba và mẹ.

Có một điều tôi không nói với Minh, không nói với ai, kể cả lúc đó chưa nói với chính mình theo đúng nghĩa: cái tờ rơi kia, với tôi, không chỉ là một cơ hội để giúp người khác. Nó giống một cánh cửa, mở ra đúng ba buổi chiều mỗi tuần, dẫn tới một căn phòng không phải nhà tôi, nơi tôi có thể là người lắng nghe chuyện của ai đó khác, thay vì phải đứng trong bếp nhà mình, đo khoảng cách giữa hai người lẽ ra không nên có khoảng cách nào.

Sau lễ khai giảng, tôi không về thẳng lớp cùng các bạn. Tôi rẽ qua phòng tư vấn tâm lý, đứng trước cửa đóng, đọc lại số điện thoại đăng ký ghi trên tờ rơi một lần cuối, rồi bấm gọi.

Chuông đổ ba tiếng thì có người bắt máy, giọng một phụ nữ, điềm tĩnh, hỏi tên tôi, và hẹn tôi quay lại vào chiều mai. Tôi cúp máy, đứng một lúc trước cánh cửa đóng kín ấy, không biết vì sao tim mình lại đập nhanh hơn cả lúc đứng trước bảng điểm kiểm tra mười lăm phút môn Toán.

Tôi chỉ biết chắc một điều, lúc đó, đứng một mình giữa hành lang vắng khi cả trường còn đang tan dần khỏi sân cờ: từ ngày mai, có một nơi khác để đi tới ngoài nhà và lớp học, và tôi định giữ chặt lấy nó, dù chưa hình dung nổi nó sẽ dẫn mình tới đâu.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →