Hội trường trường Trường Xuân đông nghịt tiếng cười đùa buổi chiều thứ Sáu, khác hẳn không khí lặng lẽ của thư viện hay phòng máy chủ. CLB Sóng Trường Xuân được giao phụ trách phần âm thanh cho chương trình chào mừng năm học mới, và hôm nay là buổi tổng duyệt cuối cùng trước khi diễn thật vào tuần sau.
Nam ngồi ở bàn điều khiển âm thanh phía dưới sân khấu, tai nghe một bên, tay điều chỉnh mức micro cho từng tiết mục. Đây là công việc cậu quen thuộc nhất, thứ khiến cậu cảm thấy vững vàng hơn bất kỳ lúc nào khác trong tuần vừa qua.
"Micro số hai rè quá, chỉnh lại coi Nam ơi!" Ai đó hét từ trên sân khấu xuống.
"Dạ để em coi!" Nam gõ vài nút, kéo thanh trượt, tiếng rè giảm hẳn. Cậu ngẩng lên, thấy Phương Anh đang đứng cạnh MC chính của chương trình, hai người tập đọc lời dẫn cho tiết mục múa lân sắp tới. Phương Anh đọc trôi chảy, giọng lên xuống đúng nhịp, khác hẳn vẻ nghiêm túc căng thẳng của mấy ngày vừa rồi khi bàn chuyện Giọng Vắng.
Giờ giải lao giữa buổi tổng duyệt, cả nhóm CLB tụ tập ở góc hội trường, chia nhau bịch bánh tráng trộn ai đó mua từ căng tin. Phương Anh ngồi cạnh Nam, cắn miếng bánh tráng, cười nói chuyện phiếm với mấy đứa bạn khác về lịch nghỉ Tết sắp tới, về việc năm nay Tết tới sớm hơn năm ngoái nên lịch học có phần dồn hơn.
"Ê Nam, nghe nói lớp mày có đứa mới chuyển tới từ Đà Nẵng hả?" Một bạn trong CLB hỏi, chẳng liên quan gì tới chuyện Nam đang bận tâm.
"Ừ, My đó, ngồi bàn đầu."
"Học giỏi không?"
"Giỏi Anh văn lắm, cô giáo khen suốt."
Cuộc trò chuyện trôi tự nhiên sang chuyện học hành, chuyện thi cử, không ai nhắc gì tới hệ thống điểm danh mới hay bất kỳ điều gì bất thường. Nam nhận ra mình đang cười thật, không phải kiểu gượng gạo cậu vẫn giữ trên mặt suốt mấy hôm nay khi cố tỏ ra bình thường trước ba mẹ.
Có một khoảnh khắc, khi đang lướt điện thoại chờ tới lượt chỉnh âm cho tiết mục tiếp theo, Nam vô tình thấy một dòng thông báo hệ thống hiện trên ứng dụng quản lý CLB, chẳng liên quan gì tới Giọng Vắng: một log điểm danh khác, tên một bạn lớp mười một nào đó Nam không quen, khớp giọng chỉ tám mươi phẩy tư phần trăm, kèm ghi chú "cần xác nhận lại bằng phương thức khác". Cậu lướt qua nhanh, không dừng lại nghĩ ngợi, chỉ là một trong hàng trăm dòng log bình thường của một hệ thống còn đang thử nghiệm.
"Tới lượt tiết mục văn nghệ lớp mười hai rồi kìa!" Ai đó gọi, cả nhóm đứng dậy, phủi vụn bánh tráng trên áo, quay lại vị trí làm việc.
Buổi tổng duyệt kết thúc lúc gần sáu giờ chiều, muộn hơn dự kiến vì tiết mục múa lân phải tập lại ba lần cho khớp nhạc. Khi tất cả xếp dọn xong, một nhóm nhỏ còn nán lại sân khấu tập dượt thêm phần pháo giấy cho tiết mục mở màn, thử trước một lần cho quen tay.
Tiếng "bụp" vang lên, hàng trăm mảnh giấy màu bắn tung lên không trung rồi rơi lả tả xuống sàn sân khấu. Cả nhóm bật cười ồ, có đứa còn hét lên vì bị giấy rơi trúng đầu. Phương Anh đứng giữa đám đông, ngửa mặt cười thật to, tay giơ lên hứng những mảnh giấy đang rơi, khác hẳn hình ảnh nghiêm túc cắm cúi ghi chép trong sổ tay mấy hôm trước.
Nam đứng nhìn từ bàn điều khiển, cũng bật cười theo, cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi len vào ngực cậu. Cậu tắt hệ thống âm thanh, thu dọn dây cáp, bước lên sân khấu nhặt vài mảnh giấy màu còn vương trên vai Phương Anh, đùa rằng cô giống hệt cây thông Noel bị bung hết đồ trang trí.
"Thôi kệ, vui là được," Phương Anh cười, phủi giấy khỏi tóc. "Ngày mai lo tiếp cũng chưa muộn mà."
Nam gật đầu, không đáp lại gì thêm, chỉ nhìn quanh hội trường sáng đèn, tiếng cười nói vẫn còn vang vọng khắp nơi, và trong khoảnh khắc đó, mọi thứ về Giọng Vắng, về chú Tư, về thầy Bách, tạm thời lùi xa hẳn về phía sau, như một chương khác của một câu chuyện khác, chưa cần phải nghĩ tới ngay bây giờ.
Cả nhóm rủ nhau ra cổng trường cùng lúc, tranh thủ ghé quán chè trước cổng ăn mừng buổi tổng duyệt suôn sẻ. Nam gọi ly chè đậu xanh nước dừa quen thuộc, ngồi cùng bàn nhựa thấp với Phương Anh và ba đứa bạn CLB khác, nghe tụi nó bàn tán về việc năm nay chọn nhạc nền gì cho tiết mục mở màn.
"Nam, mai đi học sớm phụ tao chỉnh lại loa góc trái không, hôm nay nghe hơi rè," một đứa hỏi.
"Ừ, mai tao tới sớm."
Câu trả lời buột ra tự nhiên, không kèm chút do dự nào, dù trong đầu Nam thoáng nghĩ sáng mai cũng là giờ cậu định lên phòng phát thanh kiểm tra log sớm như mọi hôm. Cậu tự nhủ có thể làm cả hai, chỉnh loa xong rồi tranh thủ mở máy xem qua trước giờ vào lớp.
Trời tối hẳn khi nhóm giải tán, mỗi đứa một hướng về nhà. Nam đạp xe chậm rãi qua mấy con hẻm quen thuộc, gió mát thổi vào mặt, tiếng nhạc từ quán cà phê nào đó vọng ra xa xa. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cậu về tới nhà mà không mở laptop ngay, chỉ tắm rửa, ăn cơm mẹ để phần, rồi ngủ một giấc dài không mộng mị.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →