🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Bảy, trường không có lớp chính khoá, chỉ lác đác vài nhóm học sinh tới sinh hoạt CLB hoặc học phụ đạo. Nam tới sớm hơn thường lệ, không phải vì lịch CLB, mà vì cậu muốn tận dụng lúc hành lang vắng để làm một việc cậu chưa từng làm suốt cả tuần: đứng thật, nhìn thật vào phòng 205, thay vì chỉ nghe qua tai nghe và màn hình.

Cậu leo cầu thang lên tầng hai, đi dọc hành lang dãy chính, đếm số phòng theo trí nhớ cũ. 201, 202, 203... rồi tới 205, cánh cửa gỗ sơn xanh dương nhạt, ô kính nhỏ hình chữ nhật ở giữa cửa, cùng một kiểu với mọi phòng học khác trong trường.

Nam đứng ngoài, nhìn qua ô kính. Bên trong là một lớp học bình thường tới mức gần như tẻ nhạt: bàn ghế xếp ngay ngắn thành năm hàng, bảng đen còn vệt phấn chưa lau hết từ buổi học hôm qua, rèm cửa sổ một bên kéo hờ để tránh nắng chiều. Không có gì kỳ lạ, không có ánh đèn vàng đục, không có cửa thừa hay bất kỳ dấu hiệu nào gợi ý đây là nơi mỗi sáng có một giọng nói không thuộc về ai đang trả lời điểm danh.

Cậu đẩy nhẹ cửa, không khoá, bước vào. Mùi phấn bảng, mùi giấy cũ, mùi gỗ bàn ghế lâu năm phảng phất, hệt như mọi phòng học khác Nam từng ngồi suốt mười năm đi học. Quạt trần đứng yên, cánh quạt phủ một lớp bụi mỏng vì cuối tuần không ai bật. Nam nhớ hồi lớp 8, quạt trần phòng này kêu è è mỗi khi chạy hết tốc độ, cô chủ nhiệm từng than phiền mãi mà chưa thấy ai lên sửa. Cậu ngước lên trần, tìm chiếc micro treo giữa phòng, một khối nhựa trắng nhỏ gắn trên giá đỡ kim loại, dây cáp chạy dọc theo trần nhà tới góc phòng rồi luồn ra ngoài qua một lỗ khoan sẵn, mới hơn hẳn phần trần nhà cũ kỹ xung quanh, dấu vết còn để lại một vệt vữa trắng chưa sơn lại kỹ.

Nam nhìn kỹ hơn, thấy một miếng băng keo trắng nhỏ dán ở phần đế micro, chữ viết tay mờ gần hết: "M3". Cậu không biết ký hiệu đó có ý nghĩa gì, chỉ nhớ mơ hồ rằng trong log kỹ thuật cậu từng đọc được, nguồn thu của mọi bản ghi liên quan tới Giọng Vắng đều ghi là "micro M3, phòng 205". Đây chính là nó.

Cậu bước tới hàng bàn thứ ba, đếm từ cửa sổ vào, chỗ ngồi cũ của Linh hồi lớp 8A2. Bàn ghế bây giờ thuộc về một học sinh khác, có lẽ là đứa nào đó của lớp 7A3 hiện tại, trên mặt bàn có dán một miếng sticker hình con mèo nhỏ ở góc, không phải thứ gì Linh từng có. Nam đặt tay lên mặt bàn gỗ, cảm giác lành lạnh của véc-ni cũ, cố hình dung lại buổi sáng năm ấy, khi Linh còn ngồi đây, xếp sách vào cặp, chờ chuông reo hết tiết.

Cậu không cảm thấy gì đặc biệt, không có luồng gió lạ, không có tiếng thì thầm nào. Chỉ có phòng học trống, ánh sáng buổi sáng qua khe rèm, và cảm giác lạ lẫm khi đứng ở một nơi mình từng quen thuộc nhưng đã đổi chủ từ lâu.

Nam rút điện thoại, chụp vài tấm ảnh: chiếc micro với miếng băng keo "M3", chỗ ngồi cũ, tấm bảng đen còn vệt phấn. Cậu không chắc mình sẽ dùng những tấm ảnh này vào việc gì, chỉ cảm thấy cần phải lưu lại, như một cách xác nhận rằng mọi thứ cậu đang điều tra không chỉ tồn tại trong file âm thanh hay dòng log, mà có một nơi chốn thật, một căn phòng thật gắn liền với nó.

Có tiếng bước chân ngoài hành lang, Nam vội cất điện thoại, bước ra khỏi phòng, khép cửa lại như cũ. Người vừa đi ngang chỉ là một bác lao công đẩy xe rác, không để ý gì tới cậu, tiếp tục đi thẳng xuống cuối hành lang.

Nam đứng lại một lúc trước cửa phòng 205 đã đóng, cảm biến đèn hành lang, không phát hiện chuyển động nào trong vài giây, tự động tắt phụt, để cậu đứng trong khoảng tối nhợt nhạt lọt qua từ cửa sổ cuối hành lang. Cậu không hoảng, chỉ đứng yên, đợi mắt quen dần với bóng tối, rồi bước đi, đèn tự bật sáng lại theo bước chân cậu, như chưa từng tắt.

Xuống tới sân trường, Nam mở lại những tấm ảnh vừa chụp, dừng lâu nhất ở tấm micro với miếng băng keo "M3", tự hỏi ai là người đã dán miếng băng đó lên, từ khi nào, và liệu người đó có còn nhớ ký hiệu ấy nghĩa là gì hay không.

Cậu ngồi xuống bậc thềm gần cột cờ, mở tin nhắn định gửi cho Phương Anh, kể lại chuyến lên phòng 205 sáng nay. Gõ được nửa câu, cậu lại xoá đi, đổi ý định gọi điện thoại nói trực tiếp thì hơn, vì có những chi tiết, như cảm giác đứng một mình trong căn phòng cũ, khó mà gói gọn vừa trong một dòng tin nhắn. Nắng sáng bắt đầu lên cao, sân trường dần đông hơn với vài nhóm học sinh tới sinh hoạt ngoại khoá cuối tuần, tiếng cười nói xa xa kéo Nam trở lại với thực tại bình thường, dù trong đầu cậu, hình ảnh chiếc micro với miếng băng keo cũ vẫn cứ hiện lên, rõ tới từng nét chữ mờ.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →