Chủ nhật, phòng phát thanh im ắng hơn ngày thường, chỉ có Nam và Phương Anh được thầy Bách cho mượn chìa khoá vì lý do "hoàn thiện bản tin đầu năm học". Hai màn hình laptop mở song song trên bàn mixer, một của Nam chạy phần mềm dựng âm thanh, một của Phương Anh mở bảng theo dõi đã kẻ từ hôm thứ Sáu.
"Tao nghĩ mình nên mở rộng ra, không chỉ nghe phòng 205 nữa," Nam nói, kéo tai nghe khỏi đầu, xoa hai bên thái dương. "Nếu quy luật là khung giờ điểm danh, thì có thể phòng nào cũng vậy, chỉ là mình chưa để ý."
Cậu dùng quyền truy cập hạn chế của CLB, lần lượt gõ số các phòng cũ Nam còn nhớ tên lớp: phòng 118, nơi từng là lớp 9A4 khoá 2018–2019, theo dòng ghi chú lạ Phương Anh phát hiện ở thư viện. Phòng 302, một lớp sáu nào đó của mấy năm về trước. Cậu tua qua log điểm danh sáng sớm của từng phòng, đối chiếu danh sách học sinh hiện tại đang học ở đó.
Ở phòng 118, có một dòng log không khớp với bất kỳ ai trong danh sách lớp hiện tại: một cái tên xa lạ, khớp giọng chín mươi lăm phẩy sáu phần trăm, giọng nghe rè hơn, có phần vỡ tiếng, như của một cậu con trai đang tuổi dậy thì.
"Trần Quốc Huy," Phương Anh đọc to tên trên màn hình, ghi ngay vào bảng. "Không có trong danh sách lớp 9A4 bây giờ. Để tao tra thử."
Cô mở lại tờ hồ sơ phô tô xin được hôm trước, dò theo alphabet. Không tìm thấy ngay, nhưng ở một trang khác, danh sách học sinh chuyển đi năm 2019, có đúng cái tên đó, ghi chú ngắn gọn: "chuyển trường, gia đình chuyển công tác".
"Vậy là hai người rồi," Nam nói, giọng khẽ đi, như sợ nói to sẽ khiến điều gì đó trở nên thật hơn nó đã là. Cậu tiếp tục dò phòng 302, tìm được thêm một dòng log khác, giọng còn non hơn, rõ ràng là của một đứa trẻ nhỏ tuổi, chỉ đáp vỏn vẹn hai chữ ngắn ngủi mỗi sáng.
Phương Anh lặng người, tay cầm bút dừng giữa chừng trên trang giấy. "Vậy còn bao nhiêu người nữa?"
Câu hỏi đó không dành cho Nam trả lời, cũng không ai trong phòng có câu trả lời. Nam tiếp tục dò thêm vài phòng khác theo trí nhớ, tìm được thêm hai dòng log nữa, một ở phòng dạy Sinh học tầng một, một ở phòng học tiếng Anh tầng ba, mỗi nơi một cái tên khác nhau, mỗi nơi một mức khớp giọng khác nhau, dao động từ tám mươi tới chín mươi bảy phần trăm.
"Không phải ai cũng khớp cao như Linh," Nam nhận xét, so sánh các con số. "Có người chỉ tám mươi mấy thôi."
"Có thể là do thời gian," Phương Anh đoán. "Người rời đi lâu hơn thì giọng mờ hơn, khớp thấp hơn. Linh mới đi có hai năm, còn cái tên hồi 2019 kia đã bảy năm rồi."
Giả thuyết đó khiến Nam rùng mình nhẹ, không phải vì sợ hãi theo kiểu phim kinh dị, mà vì một cảm giác gần với nỗi buồn hơn: nếu đúng vậy, những cái tên khớp giọng thấp hơn không phải vì hệ thống lỗi nhiều hơn, mà vì họ đang dần bị quên, từng chút một, mỗi năm một ít, cho tới khi không còn ai nhận ra tiếng của họ nữa.
Cậu đóng danh sách lại, nhìn con số cuối cùng: năm cái tên, năm căn phòng khác nhau, trải dài từ 2018 tới 2023, tất cả đều có chung một mẫu số: rời trường giữa chừng, không có buổi chia tay nào được ghi lại tử tế trong hồ sơ.
"Đây không phải chuyện của riêng Linh nữa rồi," Nam nói, nhìn Phương Anh. "Đây là chuyện gì đó lớn hơn, và mình cần biết rốt cuộc bắt đầu từ đâu."
Phương Anh gật đầu, gấp sổ tay lại, nhưng không giấu nổi vẻ căng thẳng trên mặt. Ngoài cửa sổ phòng phát thanh, nắng Chủ nhật buổi sáng vẫn trong trẻo, tiếng chim sẻ ríu rít trên cây phượng góc sân, đối lập hoàn toàn với thứ vừa hiện ra trên hai màn hình laptop trước mặt hai đứa.
"Mình nên làm gì với danh sách này?" Phương Anh hỏi, giọng đã bớt run nhưng vẫn còn nét lo lắng. "Báo cho ai đó biết, hay tiếp tục tự điều tra thêm?"
"Tao chưa muốn báo ai vội, ít nhất chưa phải bây giờ." Nam gõ ngón trỏ lên bàn phím, một nhịp quen thuộc mỗi khi cậu cần thời gian suy nghĩ. "Nếu đưa danh sách này cho thầy Bách, thầy có thể sẽ lại nói là lỗi hệ thống rồi cho qua như lần trước. Mình cần hiểu rõ hơn trước khi nói với ai, không thì chỉ tổ bị gạt đi."
"Vậy phải hiểu rõ cỡ nào mới đủ?"
Nam không trả lời ngay, chỉ nhìn vào danh sách năm cái tên hiện trên màn hình, mỗi cái tên là một câu chuyện dang dở nào đó cậu chưa biết hết. Cậu nghĩ tới tờ ghi chú cũ Phương Anh tìm thấy ở thư viện, tới khoảng lặng nửa giây của chú Tư khi bị hỏi về dữ liệu cũ, tới thái độ tránh né của thầy Bách. Tất cả những mảnh rời rạc đó, cậu tin, đều đang chỉ về cùng một hướng, chỉ là chưa ai chịu nối chúng lại với nhau thành một câu chuyện trọn vẹn.
"Đủ để biết chắc mình không đang tưởng tượng ra chuyện," cậu nói cuối cùng. "Rồi mới tính bước tiếp theo."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →