Phòng hành chính nằm tầng trệt, cạnh phòng bảo vệ, giờ nghỉ trưa vắng người hơn hẳn buổi sáng. Cô văn thư tên Hạnh, người quen mặt CLB phát thanh vì hay lên xin danh sách học sinh mới cho các mục giới thiệu đầu năm, ngồi ăn cơm hộp sau bàn làm việc khi Nam và Phương Anh gõ cửa.
"Cô ơi, tụi con xin phép hỏi chút được không ạ?" Phương Anh mở lời, giọng lễ phép quen thuộc của một MC. "Tụi con đang làm phóng sự về lịch sử trường, muốn xem qua vài hồ sơ học sinh cũ, khoảng những năm 2018 tới 2023, không cần chi tiết lắm, chỉ cần biết tên với lý do rời trường thôi ạ."
Cô Hạnh ngừng đũa, nhìn hai đứa một lúc, có vẻ hơi ngạc nhiên vì yêu cầu khác thường. "Hồ sơ chi tiết thì cô không cho xem được đâu, quy định bảo mật. Nhưng sổ danh sách chuyển trường với nghỉ học thì được, cái đó không phải hồ sơ mật, chỉ ghi tên với lý do chung chung thôi."
Cô đứng dậy, mở tủ hồ sơ cũ kê sát tường, lôi ra vài cuốn sổ bìa cứng, gáy đã sờn, đưa cho hai đứa ngồi ở bàn kế bên xem, dặn không được mang ra khỏi phòng.
Nam lật từng trang, Phương Anh ghi chép bên cạnh. Tên các em trong danh sách của Nam đã tìm thấy qua hệ thống, một số khớp ngay, kèm theo vài dòng lý do ngắn gọn: "gia đình chuyển công tác", "hoàn cảnh khó khăn, tạm nghỉ", "chuyển trường theo nguyện vọng gia đình". Không có gì chi tiết, chỉ là những cụm từ hành chính khô khốc, nhưng đủ để xác nhận từng cái tên là có thật, từng người đều đã từng ngồi học ở một phòng nào đó trong ngôi trường này.
Nam dừng lại ở một trang, năm 2019, dãy tên học sinh lớp 12A3 rời trường giữa năm học. Phần lớn ghi lý do "chuyển trường", chỉ một dòng khác biệt: "nghỉ học, không rõ lý do cụ thể, gia đình không phản hồi liên lạc của nhà trường".
Cái tên bên cạnh dòng đó là một họ Nguyễn, cùng năm chú Tư từng nhắc thoáng qua lúc bị hỏi dồn, dù ông chưa từng nói rõ bất cứ điều gì. Nam khựng lại, đọc đi đọc lại cái tên vài lần, cảm giác một mối liên hệ mơ hồ đang dần hình thành trong đầu nhưng chưa đủ rõ để gọi thành lời.
"Sao vậy?" Phương Anh hỏi, thấy Nam im lặng lâu hơn bình thường.
"Không có gì, chỉ là cái tên này lạ lạ." Nam không muốn nói ra suy đoán còn quá mơ hồ của mình trước khi có thêm bằng chứng, sợ làm Phương Anh đi lệch hướng vì một liên tưởng có thể chỉ là trùng hợp. Cậu lặng lẽ dùng bút chì khoanh nhẹ dòng năm "2019" ở lề trang, đủ mờ để không ai để ý nếu không nhìn kỹ.
Cô Hạnh ăn xong hộp cơm, đi ngang qua bàn hai đứa, liếc nhìn cuốn sổ đang mở. "Tìm được gì chưa? Cô sắp phải khoá phòng đi họp giao ban rồi đó."
"Dạ đủ rồi ạ, tụi con cảm ơn cô nhiều." Phương Anh gấp sổ tay của mình lại, đưa trả cuốn sổ bìa cứng cho cô Hạnh, cẩn thận như đang trả một món đồ quý.
Ra tới hành lang, ánh nắng trưa gắt chiếu thẳng qua ô cửa sổ cuối dãy, hắt bóng hai đứa dài trên nền gạch. Nam vẫn còn nghĩ về cái tên vừa đọc, về năm 2019, về phòng 12A3 chưa biết nằm ở đâu trong sơ đồ trường bây giờ.
"Mày định giấu tao chuyện gì vậy?" Phương Anh hỏi thẳng, không vòng vo, đúng phong cách của cô.
Nam thở ra, biết không thể giấu người bạn quan sát kỹ tới mức nhớ cả ngày tháng cậu chỉ nhắc thoáng qua. "Tao chỉ đang nghĩ, có thể chú Tư biết nhiều hơn về mấy cái tên này, không chỉ là người giữ chìa khoá phòng máy thôi đâu. Nhưng tao chưa chắc, để tao tìm hiểu thêm rồi nói sau, được không?"
Phương Anh nhìn cậu một lúc, không hài lòng lắm với câu trả lời nửa vời đó, nhưng cũng không ép, chỉ gật đầu. "Được, nhưng đừng giấu tao lâu quá. Mình đang làm chung mà."
Hai đứa đi về phía căn tin, bỏ lại phòng hành chính đã khoá cửa sau lưng, mang theo một cái tên mới chưa được xác nhận, và một linh cảm ngày càng rõ ràng rằng câu chuyện này còn sâu hơn những gì cả hai từng nghĩ.
Căn tin giờ nghỉ trưa vắng hẳn, chỉ còn vài bàn học sinh học ca chiều ngồi ăn muộn. Nam mua hai chai nước suối, đưa một chai cho Phương Anh, ngồi xuống bàn gần cửa sổ nhìn ra sân sau, nơi có cây bàng già toả bóng mát cả một góc.
"Tao nghĩ mình cần gặp lại chú Tư, nói chuyện đàng hoàng hơn lần trước," Nam nói, xoay chai nước trong tay. "Không phải kiểu hỏi vu vơ như hôm đó nữa, mà hỏi thẳng, dù có thể ổng sẽ không trả lời."
"Vậy mày định hỏi khi nào?"
"Chưa biết, để tao nghĩ cách tiếp cận trước đã. Nếu ổng thật sự đang giữ bí mật gì đó liên quan tới người thân, hỏi vội quá có khi phản tác dụng." Nam nhấp một ngụm nước, nhìn ra sân sau, nơi vài chiếc lá bàng khô rơi lả tả theo gió trưa. "Tao chỉ không muốn mọi chuyện đổ vỡ hết vì mình nóng vội."
Phương Anh gật đầu, không nói gì thêm, chỉ đưa mắt nhìn theo hướng Nam đang nhìn, cả hai ngồi im lặng một lúc lâu, để cho những suy nghĩ riêng của mỗi người có thời gian lắng xuống trước khi quay lại lớp học buổi chiều.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →