Chiều thứ Hai, sau giờ học, phòng phát thanh vẫn còn ánh sáng tự nhiên qua cửa sổ, chưa cần bật đèn. Nam ngồi lại bàn mixer, mở lại toàn bộ dữ liệu đã thu thập suốt gần hai tuần qua: các dòng log, các đoạn ghi âm, tấm ảnh chụp phòng 205, danh sách năm cái tên tìm được cuối tuần.
Cậu mở file demo gốc lần đầu tiên phát hiện ra Giọng Vắng, kéo con trỏ tới đầu đoạn điểm danh, xem lại thời lượng tổng thể. Đồng hồ đếm chạy từ 0 giây tới khi hết đoạn: sáu phút, bốn mươi giây chẵn.
Nam ngồi thẳng dậy, một ý nghĩ vừa loé lên. Cậu mở thư mục các bản tin CLB đã phát trong hai năm qua, kiểm tra thời lượng chuẩn theo quy định của trường: mọi bản tin phát thanh sáng thứ Hai đều phải nằm trong khung sáu phút ba mươi tới sáu phút năm mươi giây, đúng khung giờ trước khi vào tiết một. Đây là quy định cậu thuộc lòng vì chính cậu là người canh giờ dựng file mỗi tuần, cắt gọt từng giây để không bị ban giám hiệu nhắc nhở vì phát quá giờ, lấn vào tiết học đầu.
Cậu lục lại vài file bản tin cũ để so sánh, kéo thanh thời gian, đối chiếu từng con số: tuần trước sáu phút ba mươi tám giây, tuần trước nữa sáu phút bốn mươi hai giây, luôn dao động quanh một mốc chung nhưng không bao giờ trùng khớp tuyệt đối, vì mỗi tuần nội dung đọc khác nhau, tốc độ đọc của người dẫn cũng khác nhau đôi chút.
Đoạn ghi âm điểm danh trong file demo, tình cờ hay không, khớp gần như tuyệt đối với khung thời lượng đó.
"Chi tiết này nghĩa là gì nhỉ," cậu lẩm bẩm một mình, không chắc nó quan trọng tới đâu, chỉ cảm thấy có gì đó không phải ngẫu nhiên. Cậu ghi vào sổ tay, gạch dưới hai lần: "6'40" = khung chuẩn bản tin. Trùng hợp hay công ty cố tình cắt đúng khung để dễ demo cho trường xem?"
Phương Anh tới muộn hơn thường lệ, xách theo túi bánh mì vừa mua ở căn tin, đặt xuống bàn cho cả hai cùng ăn trong lúc làm việc.
"Tao vừa hỏi chị khoá trên, người từng học chung với anh trai chị làm ở phòng máy hồi xưa," Phương Anh vừa nói vừa lấy sổ tay ra. "Chị ấy không nhớ rõ lắm, chỉ nói hồi 2018 có một đợt trường gắn thiết bị ghi âm gì đó ở vài lớp, bảo là để 'đánh giá chất lượng giảng dạy'. Chị ấy cũng không chắc có đúng không, chỉ nhớ mang máng."
Nam ngẩng lên. "2018. Đúng năm tấm giấy ghi chú mày tìm thấy ở thư viện."
"Ừ. Và nếu đúng vậy, thì cái công ty EduVoice bây giờ không phải tự ghi âm từ đầu năm học tới giờ, mà lấy luôn dữ liệu cũ từ tám năm trước để huấn luyện hệ thống mới."
Nam mở lại sơ đồ cậu vẽ tay từ tuần trước, nối các cái tên đã tìm được thành một đường thời gian: 2018, 2019, 2020, 2021, cho tới 2025 với Linh là người gần nhất. Cậu thêm vào một khung mới ở đầu đường thời gian, ghi chữ "dự án ghi âm lớp học?" với dấu hỏi lớn.
"Nếu kho dữ liệu đó có thật, và có từ 2018, thì nó chứa giọng của không biết bao nhiêu học sinh đã từng học ở đây suốt tám năm qua," Nam nói, giọng chậm lại vì chính cậu cũng thấy rợn khi tự nói ra điều đó thành lời. "Không chỉ năm người mình tìm được, có thể còn nhiều hơn."
Phương Anh không trả lời ngay, cắn một miếng bánh mì nhưng không nhai, chỉ ngồi nhìn sơ đồ trên bàn. Ngoài cửa sổ, nắng chiều bắt đầu ngả vàng, tiếng học sinh học thêm ca chiều dội lên từ sân trường phía dưới.
Điện thoại Nam rung lên trên bàn, một tin nhắn hiện lên màn hình khoá, từ số thầy Bách lưu tên "Thầy Bách - Tin học":
"Gặp thầy sau giờ học, ở phòng Tin học. Có chuyện cần nói."
Nam đọc tin nhắn, đưa điện thoại cho Phương Anh xem. Cả hai nhìn nhau, không ai nói gì ngay, nhưng cùng hiểu rằng đây không phải một tin nhắn bình thường, không phải kiểu nhắn tin nhắc nhở bài vở hay việc CLB. Có gì đó trong cách viết ngắn gọn, thiếu hẳn câu cảm thán hay dấu chấm than quen thuộc của thầy Bách, khiến tin nhắn nghe nặng nề hơn hẳn.
"Mày nghĩ thầy định nói gì?" Phương Anh hỏi khẽ.
"Không biết," Nam đáp, gấp sổ tay lại, đứng dậy thu dọn đồ đạc trên bàn mixer. "Nhưng chắc không phải chuyện nhỏ đâu."
Phương Anh gói lại phần bánh mì còn dư, nhét vào ba lô, đi theo Nam ra cửa. "Tao đi cùng mày được không?"
"Thầy nhắn chỉ mình tao thôi. Để tao đi trước, nghe xong thầy nói gì rồi kể lại cho mày ngay, được không?"
Phương Anh gật đầu, dù rõ ràng không thoải mái lắm với việc phải chờ đợi ở ngoài. Cả hai khoá cửa phòng phát thanh, chia tay nhau ở đầu hành lang, Nam rẽ về phía phòng Tin học, còn Phương Anh đứng lại một lúc, nhìn theo bóng cậu khuất dần sau góc tường trước khi quay người bước xuống cầu thang.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →