Hành lang trước phòng Tin học vắng hẳn giờ này, học sinh học thêm ca chiều đã vào lớp hết, chỉ còn tiếng quạt trần chạy đều đều vọng ra từ vài phòng học đóng cửa. Nam ngồi xuống chiếc ghế đá kê sát tường, cách cửa phòng Tin học chừng ba bước chân, chờ tới giờ hẹn.
Cậu rút điện thoại, không mở gì cả, chỉ nhìn màn hình khoá, nơi tấm ảnh nền vẫn là hình chụp buổi biểu diễn CLB năm ngoái, không liên quan gì tới chuyện đang xảy ra. Nam vuốt màn hình sang trái, mở album, kéo tới tấm ảnh lớp 8A2 cậu đã lưu riêng vào thư mục "205" từ tuần trước.
Cậu nhìn Linh trong ảnh một lúc lâu. Không phải lần đầu cậu làm việc này kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, nhưng lần nào cũng vậy, có một cảm giác nằng nặng dâng lên trong ngực, không hẳn là buồn, cũng không hẳn là sợ, mà giống một khoảng trống chưa được lấp, y hệt cách hệ thống mô tả một buổi điểm danh dang dở.
Nam chưa từng kể cho ai, kể cả Phương Anh, về cảm giác đó. Cậu chỉ nói về dữ liệu, về log, về những con số khớp giọng, chưa từng nói thành lời rằng cậu thấy có lỗi với Linh, rằng suốt hai năm qua cậu chưa một lần chủ động nhắn lại, chưa một lần hỏi cho ra lẽ vì sao bạn mình rời đi đột ngột như vậy. Cậu tự nhủ khi đó mình còn nhỏ, không biết phải hỏi thế nào cho không đường đột, nhưng lý do đó càng lúc càng nghe giống một cái cớ hơn là một lời giải thích.
Cậu tắt màn hình điện thoại, cất vào túi quần, cố hình dung xem thầy Bách sắp nói điều gì. Có thể thầy sẽ xác nhận đây chỉ là lỗi kỹ thuật, giải thích rõ ràng, và mọi lo lắng suốt hai tuần qua sẽ tan biến. Nhưng phần lớn linh cảm trong Nam lại nghiêng về hướng ngược lại, rằng thầy sắp nói ra điều gì đó khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn, không đơn giản hơn.
Cậu nhớ lại tin nhắn ngắn ngủi thầy vừa gửi, thiếu hẳn những câu đệm quen thuộc thầy hay dùng như "em rảnh không" hay một biểu tượng cảm xúc nhỏ ở cuối câu. Thầy Bách vốn là người cẩn thận trong cách nói chuyện với học sinh, luôn giữ khoảng cách lịch sự vừa đủ nhưng không lạnh lùng. Tin nhắn cụt lủn đó, tự nó, đã là một tín hiệu khác thường, giống hệt cách một dòng log bất thường có thể nói lên nhiều điều hơn hẳn một câu giải thích dài dòng.
Cửa phòng Tin học mở ra đúng lúc Nam đang nghĩ vậy. Thầy Bách đứng ở khung cửa, không mặc áo sơ mi chỉnh tề như thường lệ, chỉ khoác áo thun bên trong áo sơ mi mở khuy, tay áo xắn lên tới khuỷu, trông mệt mỏi hơn hẳn mọi khi Nam từng gặp.
"Vào đi," thầy nói, giọng khàn hơn bình thường, như vừa nói chuyện điện thoại lâu trước đó.
Nam đứng dậy, bước qua ba bước chân ngắn ngủi từ ghế đá tới cửa phòng, cảm giác mỗi bước đều nặng hơn bước trước. Cậu liếc nhìn vào trong phòng qua vai thầy Bách, thấy laptop đã mở sẵn trên bàn, màn hình hiện một cửa sổ log đầy chữ nhỏ li ti, và một tách trà đã nguội, chưa uống hết, đặt cạnh đó.
"Thầy đợi em lâu chưa ạ?"
"Không lâu. Vào đi, đóng cửa lại giùm thầy."
Nam bước vào, khép cửa sau lưng, tiếng chốt cửa khớp vào ổ khoá vang lên khe khẽ trong căn phòng yên tĩnh. Ánh nắng chiều muộn hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng nửa gian phòng, nửa còn lại chìm trong bóng râm của dãy tủ hồ sơ cao kê sát tường.
Thầy Bách ngồi xuống ghế, ra hiệu cho Nam ngồi đối diện, nhưng chưa nói gì ngay, chỉ nhìn màn hình laptop một lúc, như đang cố sắp xếp lại trong đầu câu chuyện sắp kể. Nam ngồi im, hai tay đặt trên đùi, chờ đợi, cảm giác căng thẳng dồn lên tới cổ họng. Tách trà nguội trên bàn bốc hơi rất nhẹ, gần như không còn nhìn thấy được nữa, chứng tỏ nó đã được pha từ rất lâu trước khi Nam tới, có lẽ ngay sau giờ dạy cuối cùng của thầy.
"Thầy xin lỗi vì hôm trước đã nói với em đó là lỗi micro," thầy Bách nói, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng chậm và nặng nề hơn bất kỳ lần nào trước đó. "Thầy biết không đúng, ngay từ lúc nói câu đó thầy đã biết."
Nam không đáp ngay, chỉ gật đầu khe khẽ, ra hiệu cho thầy nói tiếp. Trong đầu cậu, mọi giả thuyết đang xếp hàng chờ được xác nhận hoặc bác bỏ, nhưng cậu chọn im lặng, để thầy Bách tự kể theo nhịp của mình, không ngắt lời, đúng như cách cậu vẫn làm khi thu âm một cuộc phỏng vấn khó, biết rằng im lặng đúng lúc đôi khi hiệu quả hơn bất kỳ câu hỏi nào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →