Thư viện trường vào giờ tự học buổi chiều khá vắng, chỉ lác đác vài nhóm ôn bài cho kỳ kiểm tra giữa kỳ một sắp tới. Ánh sáng tự nhiên từ dãy cửa sổ lớn chiếu xuống bàn dài, khác hẳn ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của phòng phát thanh hay ánh đèn vàng ố phòng máy chủ. Nam và Phương Anh chọn bàn góc trong cùng, xa tầm mắt của cô thủ thư đang ngồi trực quầy.
"Tao nghĩ mình cần làm việc này có hệ thống hơn," Phương Anh mở đầu, đặt một cuốn sổ kẻ ô lên bàn, khác cuốn sổ MC cô hay mang theo. "Không thể cứ nghe cảm tính rồi đoán mò. Ghi lại đàng hoàng, có ngày giờ, có số liệu."
Cô kẻ một bảng đơn giản: cột đầu là ngày, cột hai là giờ Nam nghe thấy hiện tượng, cột ba là chỉ số khớp giọng, cột bốn để trống, ghi chú thêm.
Nam mở lại các dòng log đã lưu trong điện thoại, đọc cho Phương Anh chép vào bảng. Mười bốn tháng chín, mười lăm, mười sáu, tất cả đều rơi vào khung giờ bảy giờ mấy phút sáng, tất cả đều là phòng 205.
"Có bao giờ mày nghe thấy nó vào giờ khác không? Trưa, chiều, hay buổi tối gì đó?" Phương Anh hỏi.
"Chưa. Tao có thử mở lại file demo vào buổi tối, đúng đoạn đó, nhưng chỉ nghe được đoạn ghi âm gốc thôi, không có gì bất thường. Cái lạ chỉ xuất hiện khi tao xem log hệ thống trực tiếp, và luôn vào sáng sớm."
Phương Anh gõ bút lên bàn, một nhịp quen thuộc của cô mỗi khi suy nghĩ. "Vậy có thể nó không phải nằm trong file ghi âm, mà nằm trong chính cái cách hệ thống xử lý dữ liệu mỗi sáng, đúng giờ điểm danh thật của trường. File demo mày nghe hôm đầu chỉ là một bản trích ra từ log thật, không phải nguồn gốc."
Nam gật đầu chậm, thấy điều đó hợp lý hơn giả thuyết ban đầu của cậu. Nếu vậy, hiện tượng này không gắn với file, mà gắn với khung giờ và địa điểm cụ thể, mỗi ngày lặp lại như một cái đồng hồ.
"Vậy giờ có phòng nào khác không?" Nam hỏi lại câu Phương Anh từng đặt ra tuần trước.
Phương Anh lôi từ ba lô ra một tờ giấy in thời khoá biểu tất cả các lớp, xin được từ phòng giáo vụ với lý do làm lịch phát sóng CLB. Hai đứa cúi đầu dò từng phòng, đối chiếu với danh sách những lớp đã tốt nghiệp hoặc chuyển đi trong vài năm gần đây mà Nam nhớ được.
"Tao không nhớ hết phòng học của các lớp cũ," Nam thú nhận. "Chỉ nhớ phòng 205 vì đó là lớp mình."
"Vậy phải tra hồ sơ thôi, không nhớ mồm được đâu." Phương Anh gạch một dấu hỏi lớn bên cạnh cột trống trong bảng, rồi đột nhiên dừng bút, mắt dán vào một ô cụ thể trong bảng thời khoá biểu tổng.
"Nam, phòng 118. Coi kỹ đi." Cô chỉ vào một dòng ghi chú nhỏ bên lề tờ giấy phô tô, chữ viết tay của ai đó từ lâu: "phòng cách âm kém, đề nghị kiểm tra lại micro — 09/2023".
"Ghi chú đó có gì lạ?"
"Không phải nội dung, mà là ngày. Chín, hai không hai ba. Hệ thống mới chỉ mới lắp có mấy tuần, sao lại có ghi chú kiểm tra micro từ ba năm trước?"
Nam cầm tờ giấy lên, nhìn kỹ dòng chữ viết tay mờ nhạt đó, cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng lần đầu tiên kể từ khi cả câu chuyện này bắt đầu. Đây không phải bằng chứng về Giọng Vắng, nhưng nó là bằng chứng đầu tiên cho thấy có một thứ gì đó, một hệ thống ghi âm nào đó, đã tồn tại ở trường này từ lâu hơn nhiều so với những gì thầy Bách từng nói.
"Mày nghĩ hệ thống mới xài lại mấy cái micro cũ à?" Nam hỏi, dù trong đầu đã lờ mờ đoán ra điều đáng sợ hơn thế.
"Có thể không chỉ là micro," Phương Anh nói, giọng chậm hẳn lại. "Có thể là cả dữ liệu."
Hai đứa nhìn nhau, không ai nói thêm, tiếng lật trang sách của một nhóm học sinh khác vang lên ở bàn xa xa, bình thường tới mức lạc lõng so với thứ vừa lóe lên trong đầu cả hai.
"Nếu đúng vậy," Nam nói sau một lúc, hạ giọng dù không cần thiết, "thì cái công ty lắp hệ thống này không tự ghi âm từ đầu năm học tới giờ mà đủ để máy nhận ra giọng ai chính xác tới vậy đâu. Họ phải lấy dữ liệu có sẵn từ đâu đó."
"Từ trường," Phương Anh tiếp lời, "hoặc từ một dự án cũ nào đó của trường mà tụi mình chưa biết."
Cô gấp tờ thời khoá biểu lại, cẩn thận cất vào bìa sổ thay vì để lộn xộn trong ba lô như mọi khi. Nam nhìn cô làm vậy, nhận ra Phương Anh đang đối xử với mảnh giấy đó như một bằng chứng thật sự, không còn là một tờ phô tô xin đại cho có.
"Vậy bước tiếp theo là gì?" Nam hỏi.
"Xin xem hồ sơ cũ. Không phải hồ sơ mật gì, chỉ là hồ sơ lưu học sinh, ai cũng xin được nếu có lý do hợp lý. Để tao nghĩ cách xin mà không bị hỏi nhiều." Phương Anh đứng dậy, xếp ghế lại ngay ngắn theo thói quen, ra hiệu cho Nam thu dọn đồ. "Giờ về trước đã, để mai tính tiếp, ngồi đây lâu quá cô thủ thư nhìn tụi mình rồi kìa."
Nam quay lại, thấy cô thủ thư đang liếc về phía hai đứa, có lẽ chỉ vì sắp tới giờ đóng cửa. Cậu vội xếp sách vở, theo Phương Anh ra khỏi thư viện, trong đầu vẫn còn vướng lại dòng chữ viết tay mờ nhạt trên tờ giấy: chín, hai không hai ba.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →