🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cầu thang lên tầng thượng hẹp hơn các cầu thang khác trong trường, tường quét vôi lâu ngày ngả màu cháo lòng, mùi ẩm nhẹ phảng phất dù trời không mưa. Nam và Phương Anh leo lên sau giờ học, cả hai đều đã đổi sang áo thun thể dục vì lý do chính đáng để lảng vảng khu vực này: mượn cớ trả dụng cụ âm thanh cho phòng thiết bị.

"Mày biết gì về ông chú này chưa?" Phương Anh hỏi khi hai đứa còn cách cửa phòng máy vài bậc thang.

"Chỉ biết chú tên Tư, làm ở trường lâu lắm rồi, từ hồi trường còn là THCS Đông Nam gì đó trước khi đổi tên. CLB mình từng phỏng vấn chú một lần cho phóng sự về cơ sở vật chất, hồi lớp chín, nhưng chú nói ít lắm, chủ yếu để thầy Bách nói thay."

"Vậy chú giữ chìa khoá phòng máy chủ luôn hả?"

"Ừ, hình như chỉ có chú với thầy Bách có quyền vào. Cả hai người phải cùng có mặt mới mở được, kiểu như phân quyền an toàn gì đó, tao nghe loáng thoáng vậy thôi."

Phương Anh gật đầu, ghi nhanh vào sổ tay trước khi hai đứa tới trước cửa sắt sơn xanh, một tấm biển nhựa dán ngay ngắn: "KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO".

Phòng máy chủ nằm cuối hành lang tầng thượng, cửa sắt sơn xanh, một tấm biển nhựa dán ngay ngắn: "KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO". Nam gõ cửa hai tiếng, chờ.

Cửa hé mở, chú Tư ló đầu ra, áo bảo hộ kỹ thuật viên xanh rêu bạc màu, chùm chìa khoá to đeo ở thắt lưng kêu leng keng mỗi khi ông cử động.

"Tụi bây lên đây chi vậy?"

"Dạ, tụi con trả dụng cụ cho CLB phát thanh," Nam đưa cái hộp đựng micro cầm tay lên, dù thật ra cậu đã trả từ hôm qua rồi, hôm nay chỉ mượn cớ.

Chú Tư nhìn cái hộp, không có vẻ tin lắm, nhưng cũng không hỏi thêm, đưa tay nhận lấy qua khe cửa hé, không mở rộng ra cho hai đứa nhìn vào trong.

"Để đó, thầy Bách về rồi thầy sắp xếp."

"Dạ chú ơi," Phương Anh chen vào, giọng nhẹ nhàng cố tình, "tụi con nghe nói trên này có mấy cái server chạy hệ thống điểm danh giọng nói mới đó hả chú? Tụi con làm phóng sự CLB, muốn xin quay vài cảnh minh hoạ."

Chú Tư nhìn Phương Anh, rồi nhìn Nam, ánh mắt dừng lại ở Nam lâu hơn một chút so với bình thường, như đang cố nhớ ra cậu là ai.

"Trên này đồ nghề, không phải chỗ chơi. Tụi bây quay phim quay ảnh gì thì xuống hỏi thầy Bách, ổng phụ trách cái đó, chú chỉ lo dây điện với máy móc thôi."

"Dạ vậy thôi ạ, tụi con về." Nam định lùi lại, nhưng không kìm được, hỏi thêm một câu: "Chú ơi, hệ thống này chạy lâu chưa ạ, con thấy hình như dữ liệu cũ lắm."

Chú Tư khựng lại nửa giây, đủ ngắn để Phương Anh không để ý nhưng đủ để Nam, người vốn quen nghe những khoảng lặng trong âm thanh, nhận ra ngay.

"Mới lắp tháng trước thôi. Tụi bây hỏi nhiều quá đó nghen." Giọng chú không gắt, nhưng có phần cứng hơn câu trước, và ông bắt đầu khép cửa lại, chậm nhưng dứt khoát.

"Dạ, con cảm ơn chú." Nam cúi đầu chào, kéo tay Phương Anh lùi lại.

Cánh cửa sắt đóng sập nhẹ, tiếng khoá cài vang lên rõ ràng trong hành lang vắng. Chùm chìa khoá kêu leng keng một lần cuối rồi im bặt, chỉ còn tiếng quạt thông gió trên trần chạy đều đều phía sau cánh cửa xanh.

Hai đứa đứng lặng một lúc trước cửa đóng.

"Ổng nói dối," Phương Anh thì thầm, dù xung quanh chẳng có ai khác.

"Sao mày biết?"

"Vì mày vừa hỏi 'dữ liệu cũ lắm' và ổng trả lời 'mới lắp tháng trước'. Hai câu đó không ăn khớp nhau. Mày hỏi về dữ liệu, ổng trả lời về thiết bị. Người ta chỉ tránh câu hỏi kiểu đó khi câu trả lời thật không tiện nói ra."

Nam gật đầu, thấy Phương Anh nói đúng điều cậu cũng lờ mờ cảm nhận được nhưng chưa gọi tên ra được rõ ràng như vậy. Cả hai xuống cầu thang, không ai nói thêm gì, nhưng trong đầu Nam, hình ảnh chùm chìa khoá to đeo bên hông chú Tư cứ lặp đi lặp lại, như thể nó đang giữ nhiều thứ hơn chỉ là cửa phòng máy.

Xuống tới sân trường, hai đứa ngồi xuống bậc thềm gần cổng, chờ ba Nam tới đón. Phương Anh lật lại sổ tay, gạch dưới dòng chữ "phòng máy chủ, chỉ hai người có chìa khoá" bằng bút đỏ.

"Tao nghĩ ông chú đó không phải người xấu," cô nói, giọng chậm lại, khác hẳn lúc phân tích lời nói dối mấy phút trước. "Kiểu ổng giấu, nhưng không phải kiểu giấu để hại ai. Ổng nhìn mày lúc nãy, ánh mắt không có gì đe doạ hết, chỉ như... không biết diễn tả sao, giống người đang cố giữ cái gì đó cho riêng mình thôi."

Nam không trả lời ngay, chỉ gật đầu, nghĩ tới khoảng lặng nửa giây trước khi chú Tư trả lời câu hỏi về "dữ liệu cũ". Cậu chưa biết chú đang giữ cái gì, nhưng linh cảm của Phương Anh, dù chưa có bằng chứng nào, lại nghe hợp lý một cách kỳ lạ.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →