🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng thu CLB Sóng Trường Xuân nằm cạnh phòng phát thanh, cách một bức vách mỏng, đủ cho Nam nghe tiếng Phương Anh đang tập đọc bản tin thử giọng, giọng cô rõ ràng, tròn vành, đúng chuẩn phát thanh viên học đường. Nam ngồi góc bàn mixer, tai nghe áp chặt, mắt dán vào màn hình, không để ý Phương Anh đã ngừng đọc từ lúc nào.

"Bạn nghe cái gì vậy?"

Nam giật bắn người, kéo tai nghe xuống cổ. Phương Anh đứng ngay sau lưng, tay ôm sổ tay MC, nhìn màn hình laptop với vẻ tò mò không giấu giếm.

"Không có gì, tài liệu CLB thôi."

"Xin phép nhắc lại, bạn vừa nói không có gì đúng không? Nhưng bạn nghe cùng một đoạn tới bốn lần liên tiếp trong vòng năm phút, tay còn ghi chép liên tục vào sổ. Không có gì mà nghiêm túc vậy?"

Nam thở dài, biết không giấu được nữa. Cậu đưa một bên tai nghe cho Phương Anh, bật lại đoạn file.

"Đỗ Thục Linh."

"Có ạ."

Phương Anh im lặng một lúc, cau mày, ra hiệu cho Nam phát lại lần nữa. Cô nghe xong, gỡ tai nghe ra, nhìn thẳng vào Nam.

"Đỗ Thục Linh là bạn học cũ của mày hồi cấp hai đúng không? Cái đứa chuyển trường đột ngột đó."

"Ừ."

"Vậy sao giọng bạn ấy lại xuất hiện trong file demo hệ thống điểm danh mới lắp? Hệ thống này mới có từ tháng Chín."

Nam kể lại toàn bộ, từ lúc phát hiện trong file demo, tới dòng log trên phần mềm, tới cuộc nói chuyện với thầy Bách chiều hôm qua. Phương Anh ngồi xuống ghế đối diện, lắng nghe không ngắt lời, thỉnh thoảng gật đầu, tay vẫn cầm bút, ghi lại vài từ khoá vào sổ theo thói quen nghề nghiệp.

Cô là kiểu người không bao giờ để một câu chuyện trôi qua mà không nắm chắc từng chi tiết, hậu quả của ba năm liền tập MC, từ hồi lớp chín đọc thông báo trong giờ chào cờ tới giờ. Mỗi lần nghe ai kể chuyện gì, cô đều có thói quen lặp lại đúng nguyên văn trước khi hỏi tiếp, như đang tự kiểm tra xem mình nghe có sai chỗ nào không, dù nhiều lúc điều đó khiến người đối diện thấy hơi ngột ngạt. Nam từng trêu cô là "cái máy ghi âm biết cãi lại", Phương Anh chỉ nhún vai, bảo thà vậy còn hơn hiểu sai ý người ta rồi tự suy diễn lung tung.

"Để tao đọc lại cho chắc," cô nói, lật lại vài dòng vừa ghi. "Ngày mười bốn, file demo, giọng Linh đáp điểm danh, khớp chín mươi bảy phẩy hai. Ngày mười lăm, mày so phổ tần, thấy đoạn đó sạch bất thường, không giống ghi âm thật. Ngày mười sáu sáng nay, mày nghe lại chín lần, vẫn y nguyên con số đó. Và thầy Bách, khi được hỏi thẳng, bảo là lỗi micro rồi né tránh không nói thêm gì. Đúng hết chưa?"

"Đúng," Nam đáp, hơi ngạc nhiên vì cô nhớ chính xác cả ngày tháng cậu chỉ nhắc thoáng qua.

"Vậy tức là," cô nói, sau khi Nam kể xong, lặp lại đúng thứ tự sự việc như đang tóm tắt bản tin, "khớp giọng chín mươi bảy phẩy hai phần trăm, ba ngày liên tiếp, cùng một con số gần như không đổi, và thầy Bách biết nhưng nói đó là lỗi micro. Đúng chưa?"

"Đúng."

"Vậy nó không thể gọi là lỗi ngẫu nhiên được. Lỗi ngẫu nhiên thì phải dao động, hôm cao hôm thấp, không đứng yên một chỗ như vậy."

Nam gật đầu, thấy nhẹ nhõm hơn một chút vì có người khác cũng nhìn ra điều cậu đã nghĩ suốt mấy ngày qua, dù chưa dám nói thành lời rõ ràng như Phương Anh vừa nói.

"Tao không biết phải làm gì tiếp," Nam thú nhận. "Không thể cứ đi hỏi hết người này tới người khác, lỡ không có gì thật thì quê chết. Mà nếu có gì thật thì càng không biết bắt đầu từ đâu."

Phương Anh gõ bút lên sổ vài nhịp, suy nghĩ. "Vậy giờ tính sao?"

Câu hỏi treo giữa hai người, không ai trả lời ngay. Ngoài cửa phòng thu, có tiếng bước chân ai đó đi ngang, tiếng cười đùa vọng từ sân trường lên qua khe cửa sổ hé mở, mọi thứ bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra, trong khi hai đứa vẫn ngồi đó, nhìn nhau, chưa ai đủ can đảm đưa ra bước đi tiếp theo.

"Ít nhất," Phương Anh lên tiếng trước, gấp sổ tay lại, "mình không nên đi hỏi thẳng ai khác nữa, kiểu như hỏi thầy Bách lần nữa hay lên gặp Phó Hiệu trưởng. Nếu đây thật sự là chuyện gì đó người lớn không muốn ồn ào, hỏi thẳng chỉ khiến họ giấu kỹ hơn thôi."

"Vậy làm gì?"

"Thu thập thêm. Ghi lại đều đặn, đúng ngày đúng giờ, càng nhiều bằng chứng càng khó chối. Và thử xem còn phòng nào khác bị vậy không, hay chỉ có mỗi phòng 205." Cô đứng dậy, đeo lại ba lô lên vai, nhìn Nam với ánh mắt nghiêm túc hiếm khi thấy ở một đứa vẫn hay đùa giỡn trong giờ tập CLB. "Từ giờ tao tham gia với mày. Đừng có tự ôm một mình, nhìn mặt mày như ba đêm không ngủ vậy."

Nam bật cười khẽ, lần đầu tiên sau mấy ngày căng thẳng cảm thấy vai mình nhẹ hơn một chút.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →