Sáu giờ bốn mươi lăm sáng, phòng phát thanh còn tối, Nam là người đầu tiên có mặt trên tầng ba. Cậu bật đèn, kéo rèm cửa sổ mờ hơi sương, đặt ba lô xuống ghế, mở laptop trước khi kịp cởi áo khoác đồng phục.
Đêm qua cậu gần như không ngủ trọn giấc, cứ trở mình nghĩ về hai dạng sóng âm lệch nhau, về câu nói dở dang của thầy Bách, về cái tên hiện lên rõ ràng trên màn hình lúc giữa đêm khi cậu không nhịn được mà mở lại file một lần nữa. Sáng nay cậu quyết định làm việc này cho dứt khoát, trước khi vào học, trước khi ai khác có mặt để hỏi han.
Nam lấy điện thoại, lật tìm trong album ảnh cũ, kéo tới năm 2024. Một tấm ảnh lớp 8A2 chụp trước cổng trường ngày tổng kết học kỳ một, ba mươi tám gương mặt xếp thành ba hàng, Linh đứng hàng giữa, áo đồng phục hơi rộng, tóc buộc thấp, đang cười vì bị đứa bên cạnh chọc lét ngay lúc bấm máy. Nam phóng to ảnh, nhìn một lúc lâu.
Cậu mở lại file demo, đeo tai nghe, kéo con trỏ về đúng đoạn 3 phút 12 giây.
"Đỗ Thục Linh."
...
"Có ạ."
Cậu tua lại, nghe lần nữa. Rồi lần nữa. Mỗi lần cậu cố gắng bắt lấy một chi tiết khác, so với trí nhớ về giọng Linh thật: cách ngắt hơi, độ cao thấp, cái kiểu nuốt âm cuối cậu từng nghe không biết bao nhiêu lần trong hai năm ngồi cùng bàn học nhóm. Càng nghe, cậu càng chắc chắn hai điều cùng lúc, mâu thuẫn với nhau: đây đúng là giọng Linh, không thể lẫn vào đâu được, nhưng đồng thời nó cũng không hoàn toàn là Linh, như một bản sao được là ủi phẳng phiu hơn bản gốc.
Nam lấy sổ tay để trong ngăn bàn mixer, cây bút bi cũ nét mực hơi lem, bắt đầu viết. Đây không phải lần đầu cậu ghi log tay, nhưng là lần đầu cậu viết cho riêng mình, không phải để báo cáo CLB.
Log 16/9, 6h50: đã nghe lại tổng cộng chín lần trong hai ngày. Khớp giọng 97,2% mọi lần, không đổi. Không phải nghe nhầm, không phải trùng tên. Thầy Bách nói lỗi micro nhưng có vẻ thầy biết nhiều hơn những gì thầy nói. Mình sẽ tự tìm hiểu, chưa báo ai khác vội, vì
Cậu dừng bút, nhìn ra ngoài cửa sổ. Sân trường vẫn còn vắng, chỉ có bác lao công đang quét lá ở góc sân, tiếng chổi tre cào trên nền xi măng vọng lên đều đều. Nam nghĩ tới việc kể chuyện này cho Phương Anh, người duy nhất trong CLB thường ở lại muộn cùng cậu, nhưng lại chần chừ, không chắc nên bắt đầu từ đâu, hay liệu bạn có tin không khi bằng chứng chỉ là vài dòng log và một file âm thanh nghe qua tai nghe.
Nam nhớ lại buổi chiều tháng Giêng năm ấy, lúc Linh còn chưa nghỉ học hẳn nhưng đã bắt đầu vắng mặt thất thường vài hôm. Cả lớp xì xào chuyện nhà Linh gặp khó khăn, có đứa nói nghe ba mẹ kể nhà Linh nợ nần gì đó, phải bán bớt đồ đạc. Nam khi ấy mười bốn tuổi, không biết phải hỏi thế nào cho không đường đột, nên chọn cách dễ nhất: không hỏi gì cả, cứ coi như mọi thứ vẫn bình thường, chờ Linh tự kể nếu muốn. Rồi tin nhắn cụt lủn đó tới, và cơ hội để hỏi biến mất luôn từ đó.
Cậu viết tiếp, chữ nhỏ dần ở cuối dòng:
vì nếu nói ra mà không đúng thì xấu hổ chết. Nhưng nếu đúng thì
Dòng chữ dừng lại giữa chừng, không có dấu chấm, không có gì nối tiếp. Nam nhìn nó một lúc, không viết thêm, gấp sổ lại, nhét vào ngăn bàn dưới cùng, nơi cậu vẫn giấu vài thứ linh tinh không muốn ai lục thấy.
Chuông báo mười lăm phút trước giờ vào học vang lên ngoài hành lang. Nam tháo tai nghe, cất laptop, nhưng trước khi rời phòng, cậu mở lại điện thoại một lần cuối, lưu tấm ảnh lớp 8A2 vào một thư mục riêng, đặt tên đơn giản: "205".
Cậu đứng dậy, khoác ba lô lên vai, nhìn quanh phòng phát thanh trống trải lần cuối trước khi bước ra. Có gì đó trong cậu đã đổi khác so với sáng hôm qua, một quyết định chưa thành lời nhưng đã rõ ràng trong đầu: cậu sẽ không dừng lại chỉ vì thầy Bách bảo đừng đào sâu. Có thể đây chỉ là một lỗi kỹ thuật vô hại, nhưng nếu không phải, nếu có gì đó thật hơn đang xảy ra ở đúng cái phòng học cũ của mình, Nam không nghĩ mình có thể giả vờ như chưa từng nghe thấy gì.
Cậu khoá cửa phòng phát thanh, bước xuống cầu thang, hoà vào dòng học sinh đang ùa vào trường buổi sáng, tiếng cười nói, tiếng giày dép, tiếng xe đạp dựng cạnh nhau loảng xoảng, tất cả bình thường đến mức gần như giả tạo so với thứ đang nằm im lìm trong một file âm thanh chưa ai công bố.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →