Sáu giờ năm mươi sáng, phòng 205, ánh nắng đầu ngày còn nhạt, len qua khung cửa sổ đổ những vệt sáng dài trên nền gạch. Nam, Phương Anh và thầy Bách đã có mặt đầy đủ, đang kiểm tra lại thiết bị lần cuối khi có tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.
Cả ba quay lại, bất ngờ thấy chú Tư đứng ở cửa, chùm chìa khoá trên tay không còn nắm chặt như mọi khi, chỉ đeo lỏng lẻo ở thắt lưng.
"Chú..." Nam định hỏi, nhưng chú Tư đã bước vào trước, ngắt lời.
"Chú suy nghĩ cả đêm," ông nói, giọng vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đã vững vàng hơn hẳn lần gặp trước. "Chú không tới để cản tụi bây đâu. Chú tới để giúp, nếu tụi bây cần."
Nam nhìn Phương Anh, cả hai đều không giấu được sự ngạc nhiên xen lẫn nhẹ nhõm. Thầy Bách gật đầu chào chú Tư, không hỏi thêm gì, chỉ ra hiệu mời ông vào trong.
"Bảy giờ năm phút sắp tới rồi," thầy Bách nói, nhìn đồng hồ. "Mình bắt đầu với Linh trước, đúng như kế hoạch."
Cả nhóm vào vị trí. Nam đứng trước micro, tờ giấy ghi chú trong tay dù cậu gần như đã thuộc lòng. Đúng bảy giờ năm phút, thầy Bách gật đầu ra hiệu.
Nam bắt đầu, giọng vang lên rõ ràng, không còn chút run rẩy nào của những lần đầu tập luyện:
"Đỗ Thục Linh. Lớp 8A2, năm học 2024 tới 2025. Linh ơi, Nam đây."
Một khoảng lặng ngắn, rồi Nam tiếp tục, đúng theo lời Linh thật đã nói trong đoạn ghi âm bốn giây:
"Linh rời trường ngày mười lăm tháng Giêng năm hai nghìn không trăm hai mươi lăm, vì nhà Linh vỡ nợ, phải bán nhà, đi gấp trong bốn ngày, không kịp báo với ai, kể cả mình. Đó không phải lỗi của Linh, và mình xin lỗi vì đã không hỏi lại Linh một câu nào suốt bấy lâu nay."
Thầy Bách bước tới laptop, phát lại chính đoạn ghi âm bốn giây của Linh, giọng thật của cô vang lên trong căn phòng: "Mình là Đỗ Thục Linh. Mình rời trường vì nhà mình vỡ nợ, phải bán nhà, đi gấp không kịp báo ai. Xin lỗi vì đã im lặng suốt bấy lâu."
Thầy gõ vào hệ thống, đọc to từng chữ trước khi xác nhận:
"Ghi đè ngày hai mươi tháng Ba năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu: Đỗ Thục Linh, lớp 8A2 — vắng ngày mười lăm tháng Giêng năm hai nghìn không trăm hai mươi lăm — lý do xác nhận: gia đình vỡ nợ, phải bán nhà chuyển đi gấp, không kịp báo trước. Người thực hiện: Trịnh Bảo Nam, với sự đồng ý trực tiếp của Đỗ Thục Linh."
Màn hình chớp sáng, rồi hiện dòng chữ: GHI ĐÈ THÀNH CÔNG.
Không ai nói gì trong vài giây, chỉ có tiếng quạt trần và tiếng thở của cả bốn người trong phòng. Nam cảm thấy một điều gì đó nhẹ bẫng vừa trôi khỏi ngực mình, dù cậu biết cái giá của việc này vẫn còn đó, chưa biến mất.
"Tới lượt chú," Nam quay sang chú Tư, giọng nhẹ nhàng.
Chú Tư bước tới trước micro, tay run rẩy rõ rệt, khác hẳn dáng vẻ cứng cỏi mọi khi. Ông hít một hơi dài, rồi bắt đầu, giọng nghẹn ngào ngay từ câu đầu tiên:
"Nguyễn Anh Kiệt. Lớp 12A3, năm học 2018 tới 2019. Kiệt ơi, ba đây."
Ông dừng lại, lau vội một giọt nước mắt, rồi tiếp tục, từng chữ như phải cố gắng hết sức mới thốt ra được:
"Con rời trường ngày mười hai tháng Ba năm hai nghìn không trăm mười chín, vì con phải đi làm phụ hồ nuôi em, vì ba không đủ chỗ dựa cho con lúc gia đình mình khó khăn nhất, vì ba đã sai khi mắng con thay vì hiểu cho con. Ba xin lỗi. Ba không biết con đang ở đâu, có ổn không, nhưng ba mong con biết, ba chưa từng ngừng thương con, dù ba đã làm không đúng."
Căn phòng im lặng tuyệt đối, không ai dám thở mạnh. Thầy Bách, tay cũng hơi run, gõ vào hệ thống, đọc chậm rãi:
"Ghi đè ngày hai mươi tháng Ba năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu: Nguyễn Anh Kiệt, lớp 12A3 — vắng ngày mười hai tháng Ba năm hai nghìn không trăm mười chín — lý do xác nhận: hoàn cảnh gia đình khó khăn, nghỉ học đi làm phụ giúp gia đình sau khi mẹ mất. Người thực hiện: Nguyễn Văn Tứ."
Màn hình chớp sáng lần nữa. GHI ĐÈ THÀNH CÔNG.
Chú Tư đứng lặng, hai tay ôm lấy mặt, vai run lên từng chặp. Nam và Phương Anh không ai dám lại gần ngay, chỉ đứng đó, để cho ông có không gian riêng với cảm xúc của chính mình.
Sau một lúc, chú Tư ngẩng lên, mắt đỏ hoe nhưng gương mặt lại nhẹ nhõm hơn Nam từng thấy bao giờ.
"Cảm ơn tụi bây," ông nói, giọng khàn đặc. "Cảm ơn vì đã không để chú tiếp tục trốn tránh mãi."
Ngoài cửa sổ, nắng sớm đã lên cao hơn, chiếu rọi vào căn phòng một màu vàng ấm áp, khác hẳn thứ ánh sáng lạnh lẽo của những buổi sáng điều tra căng thẳng suốt mấy tháng qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →