🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Năm tối, phòng 205, ba người có mặt cùng lúc lần đầu tiên kể từ ngày Nam một mình đứng trước ô cửa kính ấy vào một buổi sáng thứ Bảy nhiều tháng trước. Ánh đèn hành lang duy nhất còn sáng ngoài kia, hắt một vệt vàng nhạt qua khung cửa sổ, còn lại căn phòng chìm trong bóng tối muộn màng. Bảo vệ trực đêm nay không phải chú Tư mà là một người khác, thầy Bách đã xin phép trước để cả nhóm được ở lại muộn hơn thường lệ, với lý do chuẩn bị thiết bị cho buổi kiểm tra của đoàn Sở ngày mai.

Thầy Bách đặt chiếc micro thu di động lên đúng vị trí bàn giáo viên, kiểm tra lại kết nối lần cuối. Phương Anh đứng cạnh, tay cầm tờ giấy ghi lại toàn bộ trình tự ba bước, dù cả nhóm đã thuộc lòng không cần nhìn nữa.

"Ngày mai, bảy giờ năm phút," thầy Bách nói, giọng nghiêm trang khác hẳn mọi buổi chuẩn bị trước đó. "Đúng khung giờ, đúng phòng, đúng như luật vẫn luôn là vậy."

Nam mở lại điện thoại, phát lại đoạn ghi âm bốn giây của Linh một lần nữa, để cả ba cùng nghe, cùng cảm nhận trọng lượng của những gì sắp diễn ra vào sáng mai.

"Mình là Đỗ Thục Linh. Mình rời trường vì nhà mình vỡ nợ, phải bán nhà, đi gấp không kịp báo ai. Xin lỗi vì đã im lặng suốt bấy lâu."

Căn phòng im lặng sau khi đoạn ghi âm kết thúc, chỉ còn tiếng quạt trần chạy khe khẽ trên đầu, âm thanh quen thuộc đã đồng hành cùng cả ba suốt những tháng điều tra vừa qua.

"Cảm giác kỳ lạ thật," Phương Anh nói, phá vỡ sự im lặng. "Mấy tháng nay tụi mình cứ nghe giọng 'Linh' giả, giờ mới nghe được giọng Linh thật, lại khác hẳn."

"Ừ," Nam gật đầu, "nhưng đó chính xác là lý do mình phải làm chuyện này. Để giọng thật của Linh được là chính nó, không phải bị mắc kẹt trong một phiên bản không có thật."

Thầy Bách kiểm tra lại phần mềm trên laptop lần cuối, đảm bảo mọi thứ sẵn sàng cho buổi sáng mai. "Thầy nghĩ tụi mình nên về nghỉ sớm. Ngày mai cần đầu óc tỉnh táo, không được sai sót gì."

"Thầy nghĩ mình nên ở lại đây chờ luôn không ạ?" Phương Anh hỏi, dù biết câu trả lời gần như chắc chắn là không.

Thầy Bách lắc đầu, bật cười khẽ dù nét mệt mỏi vẫn hiện rõ trên gương mặt. "Không được đâu, bảo vệ sẽ khoá cổng, với lại ngủ không đủ giấc thì làm hỏng việc mất. Về nghỉ đi, sáu giờ rưỡi sáng mai gặp lại ở cổng phụ."

Cả ba thu dọn thiết bị, tắt đèn phòng 205, bước ra ngoài hành lang tối. Nam nhìn lại căn phòng lần cuối qua ô cửa kính trước khi rời đi, nghĩ tới buổi sáng đầu tiên cậu đứng đây một mình, chụp ảnh chiếc micro với miếng băng keo cũ, không hề biết rằng hành trình này sẽ dẫn tới đâu.

Xuống tới sân trường, bóng ba người đổ dài dưới ánh đèn sân trường mờ nhạt, kéo dài rồi khuất dần khi họ bước ra khỏi cổng phụ, mỗi người về một hướng, mang theo một đêm khó ngủ đang chờ đợi phía trước.

Trước khi chia tay, thầy Bách nắm vai cả hai đứa, giọng chân thành hiếm khi thấy. "Cảm ơn hai em, vì tất cả. Dù ngày mai có ra sao, thầy cũng không hối hận vì đã làm chuyện này cùng hai em."

Nam và Phương Anh gật đầu, không nói được gì nhiều, chỉ mỉm cười, rồi mỗi người đạp xe về nhà trong màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, mang theo một sự hồi hộp lẫn quyết tâm không thể diễn tả hết bằng lời.

Về tới nhà, Nam nằm trằn trọc rất lâu trước khi thiếp đi, đầu óc cứ lặp lại từng bước của thủ tục ngày mai, sợ mình sẽ quên mất một chi tiết nào đó quan trọng vào đúng khoảnh khắc cần thiết. Cậu đặt báo thức sớm hơn thường lệ nửa tiếng, kiểm tra lại ba lần trước khi thật sự yên tâm nhắm mắt.

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →