Thứ Ba tối, hai ngày sau cuộc họp khẩn với thầy Bách, Nam gọi lại cho Linh như đã hẹn từ tuần trước, lần này chuẩn bị tinh thần kỹ hơn nhiều so với cuộc gọi đầu tiên. Cậu đã viết sẵn ra giấy những điều cần nói, sắp xếp theo thứ tự hợp lý nhất, sợ nếu để nói ngẫu hứng sẽ dễ làm Linh hoảng sợ hoặc hiểu lầm ý định của mình.
"Chào Linh," cậu mở lời sau khi Linh bắt máy. "Mình xin lỗi vì tới giờ mới gọi lại đúng hẹn, tuần này ở trường có nhiều chuyện gấp quá."
"Không sao, tao cũng bận ôn thi," Linh đáp, giọng đã tự nhiên hơn hẳn lần trước. "Mày nói chuyện muốn hỏi đi, tao nghe."
Nam hít một hơi dài, biết đây là lúc không thể trì hoãn thêm được nữa. Cậu kể lại toàn bộ câu chuyện, từ lúc phát hiện giọng Linh trong file demo, tới việc tìm ra kho ghi âm cũ từ 2018, tới cơ chế Giọng Vắng đang khiến giọng của Linh tiếp tục "trả lời điểm danh" mỗi sáng dù cô đã không còn ở trường từ lâu.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rất dài sau khi Nam kể xong, đủ lâu để cậu lo lắng không biết Linh có còn nghe máy hay không.
"Linh?" cậu gọi khẽ.
"Tao đây," Linh đáp, giọng có phần run rẩy. "Chỉ là... nghe kỳ quá. Giọng tao vẫn còn trả lời điểm danh ở đó, mà tao thì đang ở đây, cách xa cả trăm cây số, không hề biết gì hết."
"Mình xin lỗi vì làm Linh sợ," Nam nói, giọng áy náy. "Nhưng mình nghĩ Linh có quyền biết chuyện này, và nếu Linh đồng ý, tụi mình có thể làm một thủ tục để dừng nó lại, để nó không tiếp tục nữa."
"Thủ tục gì?" Linh hỏi, tò mò xen lẫn lo lắng.
Nam giải thích về Ghi Đè Xác Nhận, về ba bước cần thực hiện, về việc cần một đoạn ghi âm thật từ chính Linh, nói ra lý do thật khiến cô rời trường năm đó, để hệ thống có thể ghi đè đúng vào bản ghi cũ.
Linh im lặng một lúc nữa, rồi thở dài. "Chuyện đó... tao chưa từng kể cho ai ở đây nghe hết. Ba tao làm ăn thua lỗ, nợ nần, phải bán nhà, cả nhà dọn đi trong có mấy ngày, không kịp báo ai. Tao xấu hổ lắm, không dám kể cho bạn bè mới, cứ nói tránh là 'ba đổi công việc' cho đỡ ngại."
"Linh không cần phải xấu hổ," Nam nói, giọng chân thành. "Đó không phải lỗi của Linh."
"Tao biết," Linh đáp, giọng đã bớt run hơn. "Chỉ là lâu rồi không nói ra thành lời, nghe vẫn thấy nặng."
Cả hai im lặng một lúc, không ai vội nói gì thêm, để cho khoảng lặng đó tồn tại tự nhiên, không cố lấp đầy.
"Mình sẽ gửi Linh hướng dẫn cụ thể để thu âm, có thầy giáo phụ trách kỹ thuật hỗ trợ luôn," Nam nói sau đó. "Chỉ cần Linh nói ra đúng sự thật, ngắn gọn thôi cũng được."
"Ừ, để tao thử," Linh đồng ý.
Cuộc gọi kết thúc sau đó không lâu. Đúng như đã hẹn, nửa tiếng sau, điện thoại Nam nhận được một file âm thanh từ Linh, chỉ dài đúng bốn giây, ngắn hơn bất kỳ đoạn ghi âm nào khác trong toàn bộ quá trình điều tra suốt mấy tháng qua.
Nam nhìn file đó hiện trên màn hình, tay hơi run, chưa dám mở nghe ngay. Cậu biết, chỉ bốn giây ngắn ngủi đó chứa đựng một sự thật Linh đã giấu kín suốt hai năm, và giờ, cô đã chọn nói ra, chỉ vì một tin nhắn bất ngờ từ một người bạn cũ cô gần như đã quên mất.
Cậu đặt điện thoại xuống bàn, hít một hơi dài, rồi mới bấm play.
Giọng Linh vang lên, ngắn gọn, rõ ràng, không hề vấp váp dù chỉ gói trong bốn giây ngắn ngủi: "Mình là Đỗ Thục Linh. Mình rời trường vì nhà mình vỡ nợ, phải bán nhà, đi gấp không kịp báo ai. Xin lỗi vì đã im lặng suốt bấy lâu."
Nam nghe đi nghe lại đoạn ghi âm ba lần liền, mỗi lần đều cảm thấy một điều gì đó nặng trĩu trong lồng ngực dần được gỡ bỏ. Đây không phải giọng tròn trịa lạ lùng của Giọng Vắng cậu từng nghe suốt mấy tháng qua, mà là giọng thật, có chút run, có chút vội, nhưng chân thật tới từng âm tiết. Cậu lưu file cẩn thận, gửi ngay cho thầy Bách kèm dòng tin nhắn ngắn: "Có rồi thầy ơi. Linh đã đồng ý."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →