🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng Tin học sáng thứ Hai, thầy Bách gọi Nam và Phương Anh tới trước giờ vào học, gương mặt căng thẳng hơn hẳn mọi khi, tay cầm điện thoại đã mở sẵn email vừa nhận. Cả hai vội vã chạy lên ngay sau khi nhận được tin nhắn khẩn, chưa kịp cất cặp sách vào lớp, vẫn còn thở hổn hển vì leo cầu thang nhanh hơn thường lệ.

"Sở vừa gửi thông báo chính thức," thầy nói, xoay màn hình cho cả hai xem. "Đoàn thẩm định sẽ tới làm việc thứ Sáu tuần này, sớm hơn dự kiến ban đầu."

Nam đọc lướt qua nội dung email, một văn bản hành chính khô khan nhưng mang sức nặng lớn: đoàn công tác của Sở Giáo dục sẽ trực tiếp kiểm tra hệ thống, xem xét báo cáo thí điểm, và đưa ra quyết định về việc gia hạn tài trợ cũng như khả năng nhân rộng mô hình ra các trường khác trong thành phố.

"Vậy là còn bốn ngày," Phương Anh nói, giọng hơi run.

"Đúng vậy," thầy Bách gật đầu, lấy bút gạch một đường đỏ đậm vào ngày thứ Sáu trên tờ lịch treo tường, nét bút mạnh tới mức xé nhẹ mặt giấy. "Bốn ngày. Không hơn."

Cả ba nhìn nhau, hiểu rằng khung thời gian giờ đã trở nên gấp rút hơn bao giờ hết. Kế hoạch ban đầu tính làm từng bước chậm rãi, cẩn thận, giờ phải dồn lại trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.

"Mình cần làm gì trước tiên ạ?" Nam hỏi.

"Trước hết, Ghi Đè Xác Nhận cho Linh," thầy Bách đáp, giọng dứt khoát. "Thầy đã liên hệ được với mẹ Linh, bà đồng ý cho con gái tham gia, với điều kiện mọi thứ phải làm qua video call có mặt bà giám sát. Thầy hẹn được tối thứ Năm, đúng một ngày trước khi đoàn thẩm định tới."

"Còn chú Tư ạ?" Phương Anh hỏi, lo lắng hiện rõ trên mặt.

Thầy Bách thở dài. "Thầy đã nói chuyện với chú vài lần trong tuần qua. Chú vẫn chưa quyết định dứt khoát. Thầy nghĩ mình không nên ép, như các em từng bàn, nhưng cũng phải nói rõ cho chú biết về thời hạn, để chú tự cân nhắc."

Nam gật đầu, nghĩ tới hình ảnh chú Tư ngồi lặng lẽ trước dãy server hôm trước, và tự hỏi liệu bốn ngày có đủ để một người đã chịu đựng nỗi đau suốt tám năm tìm ra can đảm đối diện với nó hay không.

"Còn cô Diễm thì sao ạ?" Nam hỏi tiếp. "Cô ấy có biết đoàn thẩm định sắp tới không?"

"Biết chứ, cô ấy là người trực tiếp làm việc với đoàn," thầy Bách đáp, giọng trầm xuống. "Thầy không biết cô ấy sẽ báo cáo thế nào, liệu có nói thật về lỗi hệ thống hay không. Đó là lý do mình cần chủ động làm xong phần của mình trước, để có bằng chứng thật, không phụ thuộc vào việc cô ấy có trung thực hay không."

Phương Anh gật đầu, mở sổ tay, bắt đầu lên danh sách những việc cần làm trong bốn ngày tới: xác nhận lại lịch video call với Linh, chuẩn bị micro và thiết bị thu âm, soạn sẵn lời thoại cho thủ tục, kiểm tra lại toàn bộ quy trình kỹ thuật để không có sai sót nào.

"Tụi mình sẽ làm được," cô nói, giọng chắc chắn hơn cả bản thân cô có lẽ đang cảm thấy lúc này, như một lời tự trấn an nhiều hơn là một lời khẳng định.

Nam gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng sáng đầu tuần đã lên gắt, báo hiệu một tuần dài và căng thẳng đang chờ đợi phía trước. Cậu biết, từ giờ tới thứ Sáu, mỗi giờ đều quý giá, và không còn thời gian để do dự thêm bất kỳ điều gì nữa.

Chuông báo giờ vào học vang lên, cắt ngang buổi họp vội vàng. Ba người chia tay nhau ở cửa phòng Tin học, mỗi người mang theo một phần việc riêng cần chuẩn bị, nhưng cùng chung một quyết tâm không thể lay chuyển: dù thế nào, tới thứ Sáu, ít nhất Linh sẽ được giải thoát khỏi vòng lặp đã kéo dài suốt hai năm qua.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →